Kỷ Trường Phong luôn mong ngóng đến ngày Ngu Đường từ nhà ra. Sáng hôm đó, anh không chịu đi làm, nhất quyết ở nhà chờ đợi. Anh cứ chằm chằm nhìn Ngu Đường, mắt dõi theo từng cử động nhỏ của cô. Ngu Đường chỉ cần nhúc nhích một chút là anh đã khẩn trương, mặt mày nghiêm trọng.
Ngu Đường: “…”
Anh cứ thế thấp thỏm cả ngày chờ Ngu Đường, đến khi trời tối mịt, Ngu Đường ngáp một cái chuẩn bị đi ngủ thì Kỷ Trường Phong vẫn chưa nghe cô nói câu “phải rời xa anh, chấm dứt hợp đồng”. Lòng anh hân hoan, mặt mày cũng lộ rõ sự vui sướng.
Kỷ Trường Phong phấn khích ôm chầm lấy Ngu Đường, dùng mái tóc xù xù của mình cọ cọ lên cổ cô, vui vẻ không thôi: “Đường Đường vợ ơi…”
Ngu Đường nũng nịu, cũng thấy hôm nay anh quá đáng, liền sốt ruột giơ tay đẩy ra, nói gọn lỏn: “Nóng.”
Mắt Kỷ Trường Phong sáng rực, không những không bực bội mà còn cười tươi như hoa. Anh cọ bên cạnh Ngu Đường mãi mới bớt phấn khích, những lo lắng, bất an và sợ hãi đã ấp ủ cả ngày đều tan biến hết.
Kỷ Trường Phong “chụt” một cái hôn lên má Ngu Đường, cười đến ngốc nghếch, hoàn toàn không còn hình ảnh một Kỷ tổng nghiêm nghị, cổ hủ, sấm rền gió cuốn ở nhà máy bên ngoài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play