Đến giờ hừng đông, nhưng trời vẫn không sáng nổi.
Mọi người bàn bạc đợi trời sáng rồi đi tìm người. Mặc dù trong lòng ai cũng hiểu, một khi đã lạc nhau thì muốn tập hợp lại là một chuyện rất khó khăn. Có thể họ sẽ không bao giờ gặp lại Phạm Oánh Oánh nữa.
Tạ Dĩnh và Vương Huệ Văn ngủ trên giường, mấy người đàn ông chen chúc trên một chiếc ghế sô pha lớn. Mà Cao Thành rất nhanh đã ngáy o o, trước đó anh ta còn đang tiếc thương cho Phạm Oánh Oánh, nhưng bây giờ quay người đã ngủ, trong lòng không hề có chút lo lắng nào.
Dưới tiếng ngáy của Cao Thành, Phương Trầm chẳng thể nào ngủ được. Cái ghế sô pha chỉ có một chút thôi, mà những người khác càng không muốn đến gần Nhiếp Thời, thế nên người thiệt thòi chính là cậu.
Ở gần Nhiếp Thời không khác gì ở gần một tảng băng. Cậu lạnh đến mức cả người run rẩy. Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ vớ vẩn của cậu thôi. Chứ thật ra hắn không hề lạnh như vậy, da thịt của hắn có độ ấm vừa phải, ở trong thời tiết như thế này nó còn khá là thoải mái nữa kìa.
Dường như mọi người đều đã ngủ say, ngay cả Nhiếp Thời cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chỉ còn mỗi Phương Trầm đang lẩm bẩm: "Rốt cuộc anh là thứ gì?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT