“Con ngựa vằn này chúng em mang tới từ xa lắm rồi, cũng không thể khiêng trở lại được nữa. Tay chân bé bỏng của em, chị bắt em kéo nó về, em mệt chết giữa đường thì sao.”
Hàng Tư Tư quen tay nhét đồ cho Lâm Thiên Du rồi, nhưng con ngựa này không cần nhét, chỉ cần buông tay là xong.
Lâm Thiên Du đành nói: “Hai đứa chỉ tìm chị để cho ngựa vằn thôi à?”
Chẳng lạ gì không nói trong hộp thoại, nếu lúc đó nhắn tin nói, cô nhất định cũng đã từ chối luôn rồi, nên mới cầm hàng tới trước.
Nhiếp Lăng Dương nghe vậy nói: “Cũng đúng mà cũng không.”
Lúc cho ngựa vằn thì rất hào phóng, nhưng khi nhờ Lâm Thiên Du giúp việc lại hơi ngại ngùng.
Lâm Thiên Du: “Hả?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT