Tay Vân Sơ Dương run lên, con mẹ nó chứ, vì sao ngươi lại tới đây? Sau khi kinh ngạc qua đi, Vân Sơ Dương cười lên. Khó gặp thật đấy, trước giờ ta còn tưởng ngươi là con người không có tình cảm gì cơ chứ. Bên cạnh Trần Lạc liền có 10 bóng dáng xuất hiện, tất cả đều mang vẻ mặt lạnh tanh mà nhìn chằm chằm Trần Lạc. Lôi Tát Đức đứng đối diện với Trần Lạc, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ khó tin. Ta chỉ thử 1 chút thôi mà hắn ta thật sự tới đây ư? Đồng thời, trong mắt hắn ta cũng xuất hiện ý cười. Ngươi tới rồi, vậy thì chắc chắn hôm nay ngươi sẽ chết. Trong tay Trần Lạc xuất hiện 1 thanh trường kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào Lôi Tát Đức.
"Xem ra ngươi thật sự muốn liều 1 phen với ta, không chết không từ bỏ? Bạn bè của ta không có nhiều lắm, Xà Mẫu là 1 trong số đó. Hôm nay lời ta nói ra tại đây, nếu Xà Mẫu chết, vậy thì cả đế quốc Volsey của ngươi đều phải đi theo bồi táng.”
Vẻ mặt Lôi Tát Đức co rút, hắn ta tức giận nói:
"Ngươi nhìn ngươi xem, cứ động 1 tí là ngươi lại muốn hủy diệt đế quốc Volsey của ta. Ngươi của hiện tại còn chưa hoàn toàn trưởng thành nữa kìa, vậy mà ngươi dám nói ra những lời như thế ư. Nếu như ta chết đi, mà ngươi lại trưởng thành rồi thì chẳng phải chuyện sinh tử của đế quốc của ta chỉ còn phụ thuộc vào 1 suy nghĩ của ngươi hay sao?”
Trần Lạc trầm giọng nói:
“Nếu suy nghĩ kỹ thì ta và đế quốc không hề có thâm thù đại hận tới nỗi không thể hóa giải. Nhiều nhất thì cũng chỉ là ta bắt nạt Lôi Tái Nhân mà thôi. Chỉ vì mỗi chuyện này mà ngươi muốn giết chết ta bằng được hay sao? Ngươi thả Xà Mẫu ra, hai chúng ta không ai nợ ai. Không phải là ta cũng thả Artis ra rồi à. Ta đã để cho hắn ta về nói rằng tất cả mọi chuyện đều là trò quỷ do Tử La Lan gây nên, vì sao ngươi còn đi kiếm chuyện với ta cơ chứ?”
Đúng thật là giữa Trần Lạc và đế quốc Volsey không hề có thâm thù đại hận gì cả. Trần Lạc bắt nạt Lôi Tái Nhân thì cũng là do Lôi Tái Nhân đi kiếm chuyện với Trần Lạc trước. Ngược lại là Lôi Tát Đức cứ năm lần bảy lượt tìm Trần Lạc kiếm chuyện, muốn giết chết hắn bằng mọi cách. Nghe lời Trần Lạc nói, vẻ mặt Lôi Tát Đức giật mình, tất cả đều là trò quỷ do Tử La Lan tạo ra ư? Hắn đã thả Artis ra rồi? Vì sao ta lại không biết những chuyện này? Nhưng hắn đa hái hoa bỉ ngạn xuống rồi, không có cách nào để có thể trồng nó về như cũ được nữa, giờ ván đã đóng thành thuyền.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play