Nữ nhân ấy nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay của Hạ Kiêm hai cái.
Hạ Kiêm xưa nay hiếm khi gần gũi với kiểu nữ nhân thế này. Thế giới của nàng vốn rất đơn độc, cũng không phải người thích trẻ con hay dễ thân cận với ai. Trong phút chốc, nàng chẳng biết nên phản ứng thế nào.
“Hảo hài tử, ngồi vậy có chán không?” Giọng nói của đối phương ở nhiều chỗ khiến Hạ Kiêm cảm thấy mơ hồ quen thuộc. Nàng nhìn người kia giơ tay khẽ vẫy, bên cạnh lập tức có cung nữ bước tới. Người kia nghiêng người thì thầm đôi câu, chẳng bao lâu sau, mấy cung nữ khác bưng vào vài khay trái cây tươi cùng điểm tâm, trà nóng, lần lượt dọn lên bàn trà trước mặt.
“Qua đó ăn chút gì ngươi thích để đỡ buồn,” Nhàn Xương dịu dàng vỗ vỗ lưng Hạ Kiêm, đôi mắt dài cong cong như móc câu, nhìn nàng mỉm cười, “Trong cung ta cũng chẳng có đứa trẻ nào xấp xỉ tuổi ngươi, sợ ngươi ở đây lâu sẽ thấy chán.”
“Không sao đâu.” Hạ Kiêm lắc đầu. Nghe nàng nói vậy, tuy vẫn chưa thật thoải mái, nhưng cũng ngồi trở lại, lấy khăn nhỏ cầm miếng dưa hấu đưa lên cắn một miếng.
Nước dưa hấu mát lạnh lan ra trong miệng, Hạ Kiêm vừa nhai vừa ngẩng đầu nhìn Bùi Quan Chúc và Nhàn Xương Quý phi đánh cờ. Nàng không hiểu luật cờ, nên chẳng mấy chốc đã thấy buồn chán.
Tiếng quân cờ lạch cạch rơi xuống bàn, xung quanh yên tĩnh lạ thường, chỉ có ngoài cửa sổ, gió khẽ thổi khiến ngọn cây va vào nhau sàn sạt...

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play