Hạ Kiêm chờ ở trước cửa tòa nhà.
Nơi này nằm ở vùng lâm ngoại phía kinh sư, lưng tựa núi, trước mặt là dòng nước, ngày thường cực kỳ yên tĩnh, hiếm khi có người qua lại. Ngoài Liễu Nhược Đằng và Hứa Trí mỗi ngày ba bữa đến đưa cơm, hầu như không còn ai khác lui tới. Ngay cả nha hoàn, bà tử cũng không có mấy người.
Dẫu thế, trong viện vẫn không chút hoang vắng hay bừa bộn, hiển nhiên là có người thường xuyên đến tu sửa. Trong trạch có núi giả uốn lượn, khúc trì quanh co, nước chảy róc rách, hoa nở bóng râm, hết thảy đều đầy đủ, đúng là nơi lý tưởng để tĩnh dưỡng.
Hạ Kiêm đã ở lại nơi này được bốn, năm ngày. Trùng vào đầu thu, lẽ ra là thời tiết hanh khô gay gắt, nhưng vì nơi đây sát núi gần hồ, ban ngày dẫu có nắng cũng luôn có gió thoảng qua, mát mẻ vô cùng.
Chính vì vậy, tâm tình vốn căng thẳng của nàng cũng dần bình ổn, trong lòng đang dự định mấy hôm nữa sẽ tới Bùi phủ tìm Bùi Quan Chúc thì đêm ấy, lại nghe bên ngoài vang lên từng đợt tiếng vó ngựa và xe bánh lăn đều đều.
Nàng ngồi bật dậy trong bóng tối, tay nắm chặt lấy chăn gấm, chăm chú lắng nghe tiếng cửa gỗ ngoài viện bị đẩy ra.
Không lâu sau, có tiếng bước chân chậm rãi tiến đến dừng lại trước phòng nàng. Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT