“Nàng mấy hôm trước chính là đã nói với ta như vậy, ngươi nhớ kỹ, chuyện này có thật.”
Chân Hạ Kiêm giẫm lên nền đất trong rừng, lối đi gập ghềnh không bằng phẳng. Nàng khẽ nắm lấy tay áo Bùi Quan Chúc, nghe thiếu niên khẽ đáp một tiếng “Ân”, giọng nhẹ tựa gió thoảng.
Mấy ngày sau, trời quang hẳn. Cả rừng xanh mướt, ánh mặt trời xuyên qua những tán cây đại thụ rợp bóng, lấp lánh như sóng nước. Sáng hôm ấy, hai người lại tìm đến ngôi miếu Âm giữa rừng – nơi từng chạm mặt trước kia. Không đi xe ngựa, Bùi Quan Chúc dắt nàng cưỡi ngựa đến, vừa tới lối vào rừng liền buộc ngựa bên một thân cây lớn.
“Không biết lần này lại bày tiệc tùng gì nữa. Huynh đệ ruột vừa què chân xong, còn có tâm tư mà vui chơi?” Hạ Kiêm lẩm bẩm, mắt liếc thoáng qua con đường hai bên là hàng bia đá, lòng chợt nặng. Tấm vải mềm trong tay nàng trượt xuống, cảm giác mát lạnh như nước. Bùi Quan Chúc lặng lẽ siết lấy tay nàng, không nói một lời, dẫn nàng bước theo hàng bia đá.
“Quả nhiên, đều khắc giống nhau.”
Hắn đi kiểm tra từng tấm bia. Hôm nay, để tiện ra ngoài, Bùi Quan Chúc ăn vận khác hẳn mọi khi: tóc búi cao gọn gàng, khoác áo cẩm y màu lam đen cổ tròn, cổ tay áo có viền chỉ đỏ sẫm. Toàn thân toát lên khí chất lạnh nhạt, bớt đi vài phần âm trầm thường thấy. Hắn nắm tay Hạ Kiêm, dẫn nàng đến thẳng trước miếu Âm.
“Nếu Hạ Kiêm không muốn vào, cứ chờ ngoài này.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play