Tiếng đàn sáo ngân lên.
Mặt Hạ Kiêm đỏ lên thấy rõ. Nàng còn chưa kịp trừng mắt liếc sang, bên cạnh đã vang lên một tiếng “cạch” rất nhẹ.
Ly trà sứ trắng hơi rung nhẹ, làn khói mỏng lay động, đầu ngón tay tái nhợt vẫn còn đặt nơi thành ly. Thiếu niên ngồi cạnh ánh mắt bình thản, nhưng nụ cười trên môi lại mang theo nét gì đó thật quái dị.
“Dạy dỗ.” Hắn nhắc lại, giọng nhẹ như gió lướt qua mặt nước. “Thật là một từ thú vị. Nhưng ‘dạy dỗ’... chẳng phải đại khái cũng giống như ‘thuần phục’ sao?”
Tô Quảng chưa hiểu ý hắn, chỉ thuận miệng cười đáp: “Bùi công tử năm xưa chẳng phải là danh tiếng thần đồng? Sao hôm nay mấy chuyện đơn giản vậy cũng cần hỏi huynh đệ ta?”
“Quả thật là gần nghĩa.” Tô Tuần phụ họa, ánh mắt đầy hàm ý liếc từ Bùi Quan Chúc sang Hạ Kiêm.
“Như vậy,” thiếu niên vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, “vậy thì sai rồi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play