Bóng đêm đặc quánh như mực, bóng cây in loang loáng dưới ánh trăng, ánh sáng lấp loáng đọng lại trên ô cửa sổ dán giấy, chiếu lên thứ ánh vàng nhạt nhòa từ đèn cung đình bị màn sương mờ che phủ.
Chỗ ở Tô phủ phân cho Bùi Quan Chúc, e rằng là nơi duy nhất trong cả phủ không có mùi hương trầm nồng đậm đến buồn nôn.
Có lẽ chính hắn cũng ghét cái mùi ấy. Ngoài phòng vẫn còn lư hương, khói nhè nhẹ vấn vít bay ra.
Hạ Kiêm nghiêng đầu, nhìn qua tấm bình phong khắc hoa thụy hạc ánh kim. Ngoài màn ngăn, tay thiếu niên tái nhợt buông thõng xuống bên mép giường thấp, mái tóc như mực đổ dài, tràn xuống cánh tay áo trắng rộng thùng thình, lượn lờ như khói nước.
Khuôn mặt hắn nửa khuất nửa hiện, tựa như bức họa tiên nhân trong tranh, chỉ cần thoáng nhìn cũng thấy mông lung khó tả.
Trăng đã vượt lên ngọn cây.
Hắn ngủ từ lâu, hô hấp nhẹ và đều, còn Hạ Kiêm lại không tài nào chợp mắt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT