Trên mặt bàn là một đống xiêm y lộn xộn, vấy đầy máu tươi, mùi tanh nồng nặc lan khắp không gian. Máu thấm xuống tận ống tay áo, loang lổ đến cả phần tay áo trên cùng.
Hạ Kiêm mím môi, bàn tay giơ lên rồi lại buông xuống. “Ngươi giúp ta lấy chiếc váy trong túi,” nàng nói khẽ, “trong đó có một túi nhỏ, ta để món quà tặng ngươi ở trong đó.”
Chữ “quà” vừa thốt ra, giọng nàng bỗng khựng lại một nhịp. Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt, nhưng chỉ trong chớp mắt, nét mặt ấy đã trở lại vẻ tươi cười dịu dàng như thường. Nụ cười ấy rất giống với ngày trước—nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng lại vô hồn như thể gượng ép dán lên mặt con rối.
“Thì ra,” thiếu niên cười nhạt, “đó là quà Hạ Kiêm tặng cho ta.”
Hắn không buông tay nàng ra, cứ nắm lấy tay dắt đi đến bên bàn. Trên đó, những bộ y phục đẫm máu vẫn còn bày ra hỗn độn. Hắn vụng về xốc lên một chiếc váy, rồi theo lời nàng hướng dẫn, lần tìm chiếc túi ẩn trong lớp vải. Cuối cùng cũng lấy ra được một đôi khuyên tai màu lam nhạt.
“Chính là cái này,” Hạ Kiêm thấy hắn cầm lên thì có chút ngại ngùng, nụ cười thoáng chệch, “Lần trước ta hoàn thành Huyền Thưởng Lệnh, tình cờ thấy hàng rong bán cái này, liền nghĩ tới ngươi... Tuy không thể sánh với đôi khuyên ngọc máu trên tai ngươi, nhưng nếu ngươi thích thì đeo, không thì... vứt đi cũng được.”
“Ta muốn đeo,” thiếu niên khẽ cúi mắt, hàng mi dài rũ xuống. Vừa nói, hắn vừa siết chặt lấy tay nàng, rồi đặt đôi khuyên tai màu lam vào lòng bàn tay Hạ Kiêm, “Ta muốn Hạ Kiêm đeo giúp ta.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT