“Biểu cô nương?”
Thược Dược ôm một hộp gỗ đàn bước vào, vừa nhìn liền thấy sắc trời vẫn còn mờ tối. Đối diện màn giường, người lẽ ra giờ này phải cuộn mình trong chăn gấm say giấc, lại ngồi trên thềm, thật lâu sau mới hoàn hồn, chậm rãi quay sang nhìn nàng.
“Hôm nay sao biểu cô nương lại dậy sớm vậy? Trời còn chưa sáng mà.”
Giọng nói đầy phấn chấn của Thược Dược kéo Hạ Kiêm hoàn toàn tỉnh táo.
“Bây giờ là mấy giờ?”
“Chưa đến giờ Mẹo.”
Hạ Kiêm cười khổ, còn chưa đến giờ Mẹo, nghĩa là nàng đã bị đẩy ra khỏi giấc mơ của Bùi Quan Chúc ít nhất ba, bốn canh giờ.
Tỉnh dậy từ sớm, nàng khoác thêm áo ngoài, rón rén bước đến bậc thềm, nhón chân nhìn về phía đối diện. Tuy nơi nàng ở nằm trong tiền viện, nhưng lại yên tĩnh khác thường, hoàn toàn không ồn ào náo nhiệt như những khu khác, cảm giác giống như bị giam cầm, nhưng nàng lại rất thích sự yên tĩnh này.
Điều duy nhất khiến nàng tiếc nuối là Khánh Linh Viện cách nơi ở của Bùi Quan Chúc quá xa. Dù có đứng trên bậc thang, kê ghế nhón chân, nàng cũng chỉ có thể nhìn thấy một mảng tối đen, lờ mờ trong bóng tối là ánh đèn lồng đỏ rực nơi viện hắn. Giữa khoảng không tĩnh mịch, ánh sáng đỏ ấy càng thêm chói mắt.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play