Hạ Kiêm ngắm cành hồng mai một lát, lại nhìn khuôn mặt hắn, tức giận không nổi, liền giật lấy cành hoa trong tay hắn.
“Đi trà thất đi,” Bùi Quan Chúc nói khi cả hai trở lại dưới mái hiên, “uống chén trà nóng, ngón tay lạnh cứng cả rồi.”
Nghe hắn nói tay mình lạnh, Hạ Kiêm vội nắm lấy tay hắn, cùng hắn đi về phía trà thất. Đi được mấy bước, nàng bỗng giật mình nhận ra điều gì, quay đầu lại: “Ngươi ——!”
“Ân?”
Bùi Quan Chúc đứng phía sau, hơi nghiêng đầu nhìn nàng.
“Ngươi……” Dù đã từng quấn quýt bên nhau không biết bao lần, nhưng nếu đem giấc mộng kia nói thẳng ra miệng, Hạ Kiêm vẫn cảm thấy khó mở lời. Nàng ấp úng mãi mới thốt ra được mấy chữ: “Ngươi… cố ý?”
“Cái gì?” Bùi Quan Chúc khẽ mở to mắt. Tuyết từ mái ngói rơi xuống vương trên tóc hắn, đọng lại nơi gương mặt tái nhợt. Trong đôi mắt đen nhánh của thiếu niên là vẻ khó hiểu, vành tai đeo khuyên lam sắc lấp lánh sáng, càng nổi bật trong ánh tuyết.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT