Mấy ngày kế tiếp, đúng như lời Bùi Quan Chúc, hắn bận rộn không ngớt với việc chuẩn bị hôn lễ.
Kinh sư dạo gần đây mưa dầm liên miên. Hạ Kiêm mở song cửa, thường thấy Bùi Vân Cẩm một mình lặng lẽ đi qua trong phủ. Hắn như một vệt bóng trắng cô hồn, ánh mắt khi dừng trên người nàng chẳng có nửa phần ý cười, chỉ toàn hận ý, như muốn lột da xẻ thịt nàng tại chỗ.
“Đêm qua trưởng huynh lại không về.”
Tiếng mưa tí tách ngoài hiên, Hạ Kiêm gắp một miếng thức ăn, đưa vào miệng, bình thản nói: “Tẩu tẩu thật đáng thương.”
“Ngươi quan tâm chúng ta đến vậy sao?”
Bùi Vân Cẩm cười lạnh, trong ánh mắt là châm chọc, như thể mỗi bữa cơm đều phải biến thành vũ đài, lấy nàng ra để xả nỗi hận không có chỗ trút. Trong mắt hắn, Hạ Kiêm chỉ là quân cờ nhỏ thuộc về trận doanh của Bùi Quan Chúc, là bao cát để hắn phát tiết.
Dù nàng đáp trả thế nào, hắn cũng chẳng buồn để ý. Lời nàng rơi xuống, chẳng khác gì đá ném vào đầm sâu, chìm nghỉm không chút gợn sóng. Thứ hắn muốn không phải tranh luận, mà chỉ là một lối thoát cho hận ý điên cuồng trong lòng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT