Hướng Hàn cảm thấy mình có lẽ đã bị mê hoặc, nhìn vào đôi mắt đen láy của Lục Trạch, không hiểu sao lại gật đầu, rồi bị đối phương ấn vào lòng, lại hôn loạn một trận. Điều kỳ lạ hơn là, sau khi gật đầu, anh lại không cảm thấy miễn cưỡng và hối hận.
Haizz, chẳng lẽ không phải anh vì nhiệm vụ, vì tiền nên mới đồng ý sao?
Sau khi gắng sức thoát khỏi vòng tay Lục Trạch, Hướng Hàn thở dài hai giây, rồi bắt đầu lo lắng cho đối phương: “Vạn Giới còn phải sửa nữa không? Tôi nghe nói ngân hàng vẫn không chịu cho vay?”
Vì không cần mai mối cho họ nữa, nên khủng hoảng của Thiên Thần cũng không cần phải trải qua. Vậy khoản vay của ngân hàng, anh có nên giúp đỡ giải quyết không?
Lục Trạch ôm anh, cằm dựa trên vai anh, nghe vậy khẽ cười một tiếng, thì thầm hỏi: “Lo lắng cho anh như vậy sao?”
Thấy hắn còn tâm trạng mà cười, Hướng Hàn không khỏi buồn bực, quay đầu nói: “Tôi nói thật đấy, ‘Vạn Giới’ không có gì đặc sắc và công nghệ cốt lõi, rất dễ bị sao chép.”
Lục Trạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc, luôn nghĩ cho mình của anh, chỉ muốn đè anh xuống dưới thân mà tùy ý bắt nạt một phen. Rồi hắn cũng thực sự làm vậy, lật người đè ngã Hướng Hàn, hôn khắp người, sờ khắp người. Nếu không phải đang ở bệnh viện, nếu không phải Hướng Hàn vẫn đang bị thương, hắn ước gì có thể làm đến cuối.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT