Cảnh Minh lẩm bẩm không mấy vui vẻ: “Hai kẻ kia, không biết từ xó xỉnh nào chui ra, đòi hết vàng bạc châu báu lại đến cả áo giáp Minh Quang để diện, sao tiểu thư lại đồng ý hết vậy?”
Nếu nàng ấy là tiểu thư đã tát cho hai con chó đó vài cái rồi.
Minh Lan Nhược lại chỉ cười nhạt, không để tâm: “Chúng thích thì cứ để chúng đeo. Dù sao sớm muộn gì những thứ đó cũng sẽ bị đem đi đổi thành quân phí.”
Tất cả đều là những lễ vật mà các thành trì đầu hàng dâng lên cho nàng, chưa kịp mang đi đổi thành quân phí mà thôi.
Nói rồi, nàng đứng dậy định đi thì Cảnh Minh ngăn lại: “Khoan đã, đại tiểu thư, người không định trang điểm gì sao? Hai tên chó kia đang dồn hết sức để ăn mặc lấn át người đấy.”
Minh Lan Nhược bật cười: “Những thứ hào nhoáng ngoài thân đó, từ nhỏ ta đã dùng không ít rồi. Ngươi cũng đừng gọi đôi tỷ đệ đó như thế trước mặt họ, bề ngoài vẫn phải giữ chút thể diện.”
Nàng dừng lại, tiện tay phủi nhẹ tay áo hẹp, giọng điệu thờ ơ: “Bọn họ có xứng để chủ nhân nhà ngươi phải trang điểm cho mình không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play