Minh Lan Nhược đột ngột đứng bật dậy, cả người như căng cứng lại. Đầu óc nàng hơi choáng váng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Nàng mở miệng định nói gì đó, nhưng không thành lời.
Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của nàng, các thị nữ xung quanh đều hoảng hốt: “Phu nhân, người sao thế này, mau truyền thái y!”
Nhưng Minh Lan Nhược vội vã kéo lấy tay một thị nữ, khó nhọc nói nhỏ: “Không… không cần truyền thái y… Ta không sao.”
Các thị nữ nhìn nhau đầy lo lắng. Gần đây, Lan Hoa phu nhân luôn yếu ớt, bệnh tình ngày càng nặng. Tân đế, tức Tần vương trước đây, lúc nào cũng lo lắng cho nàng.
Minh Lan Nhược cố hít thở sâu vài lần, dần dần lấy lại được chút bình tĩnh. Nàng miễn cưỡng ngồi xuống ghế, thở nhẹ ra: “Bổn cung chỉ là hơi chóng mặt, hãy mời Cửu Thiên Tuế vào…”
Nàng thì thầm nhắc lại cái tên “Cửu Thiên Tuế”, rồi mới tiếp lời: “Vào đi.”
Cảnh Minh cau mày, có vẻ không hiểu vì sao chủ nhân của mình yếu đến vậy mà vẫn muốn gặp ngoại thần. Nhưng cuối cùng nàng vẫn đáp: “Vâng.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play