Đúng vậy, không có bất cứ ai nghĩ theo một hướng khác.
Cho dù trên lý thuyết, một người có thể miễn cưỡng sống trong một nơi như thế này thật nhưng người ấy không thể là bé con nhà họ. Trước đây khi tu sửa lại cung điện, gần như phân nửa hành tinh Capital đã được dùng để xây dựng hoàng cung, ấy vậy mà tất cả mọi người còn chê hoàng cung chật, sợ làm vua cảm thấy tủi thân.
Mọi thứ trong hoàng cung đều được trang bị theo những tiêu chuẩn cao nhất trong vũ trụ. Từ người hầu kẻ hạ cho đến chi phí ăn mặc, mọi thứ đều được các công dân của Đế quốc Muse lựa chọn cẩn thận.
Họ coi vua như đôi mắt của mình mà gìn giữ yêu thương.
Một không gian nhỏ bé như vậy được dùng làm nhà kho cho vua còn không đủ tư cách, sao nó có thể là nơi mà vua của họ bắt đầu cuộc sống hàng ngày được?
Trong màn hình “trò chơi”, Văn Tinh Trạch đang mở hộp mì ăn liền và bắt đầu ăn mì úp.
[Gối phong nguyệt: Bé con ngoan, đừng ăn đồ ăn vặt trong nhà kho, hít bụi bặm nhiều quá thì sẽ không tốt đâu]
[AuP muốn có tai: Quản gia đâu rồi? Bệ hạ đã ở trong nhà kho lâu vậy rồi mà sao quản gia còn chưa tìm đến vậy? Chẳng xứng với chức vị của mình gì cả.]
Nghe nói có rất nhiều đứa nhỏ thích chui rúc vào trong tủ quần áo hoặc phòng tiện ích, chuẩn bị một “căn cứ bí mật” cho mình, trốn ba trốn mẹ vào đó để đọc truyện tranh và ăn uống linh tinh.
Bây giờ Văn Tinh Trạch thật sự giống như vậy trong mắt các bậc phụ huynh.
Họ đang đợi Văn Tinh Trạch rời khỏi nhà kho này và quay về nhà mình, để họ có thể xem xét kỹ lưỡng hơn môi trường sống thực sự của bé con nhà mình.
Sau đó.
Văn Tinh Trạch ăn mì gói xong, rửa bát rồi tắt đèn đi ngủ.
Cùng lúc đó, giao diện trò chơi chuyển sang màu đen, lời nhắc của hệ thống xuất hiện:
[Bé con đang nghỉ ngơi~]
[Thời gian sau khi bé con ngủ được coi là thời gian riêng tư, nhiều hoạt động của hệ thống sẽ bị hạn chế trong khoảng thời gian này. Tình hình cụ thể và tỉ mỉ như thế nào mời các bạn vui lòng xem quy tắc để biết thêm thông tin chi tiết ~]
Toàn bộ người dân Đế quốc: “?”
Từ từ, bé con cứ thế mà đi ngủ á?
Ngủ trong cái nhà kho này á? Không trở về nhà à?
Hay là… đây là nơi mà bé con sinh sống hàng ngày?
Không thể nào.
Không thể nào không thể nào không thể nào không thể nào không thể nào không thể nào.
Cho dù chỉ có một phần mười nghìn cơ hội rằng căn phòng nhỏ này không phải nhà kho cũng không phải căn cứ bí mật mà là chỗ ở thật sự của nhóc con.
Nhưng một phần mười nghìn này cũng đủ khiến các bậc ba mẹ phát điên lên rồi.
***
Hành tinh của Tộc Rồng.
Tuyết trên hành tinh này quanh năm không bao giờ tan, những ngọn núi phủ tuyết dài bất tận đã trở nên hoang tàn vắng vẻ từ lâu.
Nơi này đã từng bị người đời gọi là “hành tinh chết”. Ở đây không có cây cối nào có thể tồn tại được, bị cô lập với phần còn lại của thế giới. Những con non mới chào đời của Tộc Rồng thường khó có thể sống sót qua mùa đông dài vô tận.
Mãi đến vài trăm năm trước, lá cờ in bông hoa tường vi của nhà vua mới xuất hiện ở trên đường ranh giới phủ đầy tuyết.
Tộc Rồng trời sinh đã có bản tính cao ngạo, họ không muốn nhận bất kỳ sự bố thí và ân huệ nào của người khác, ngoại trừ vị chủ nhân được họ công nhận.
Kiên cường bảo vệ nhà vua là một truyền thống lâu đời của Tộc Rồng, từ thời đại còn xảy ra chiến tranh là đã có thể nhìn thấy manh mối rồi.
Dù cho quân đội có mạnh đến đâu thì họ cũng không thể ngăn lại sự tấn công dữ dội của Tộc Rồng. Chẳng mấy chốc đã có một cách nói bắt đầu được lan truyền trong vũ trụ - Khi giao chiến với Đế quốc Muse, tuyệt đối không được làm tổn thương vua của họ, nếu không thì Tộc Rồng sẽ làm cho hành tinh của kẻ đó biến mất khỏi bản đồ vũ trụ.
Vào giờ phút này, tại thánh sơn của Tộc Rồng - dãy núi Kanka.
Astor là một tộc trưởng vô cùng quyền lực của Tộc Rồng với nguyên hình là Golden Dragon. Lúc này, Golden Dragon với hình thể cực lớn đang giang rộng cánh và bay qua lượn lại trên bầu trời đầy tuyết, còn phát ra một tiếng gầm dài và dữ dội: “Grào…”
Vài giây sau, các thanh âm tương tự vang lên từ xa đến gần.
“Grào…”
Hơn một ngàn con rồng khổng lồ đồng loạt biến về nguyên hình, giang rộng đôi cánh và gầm lên, đáp lại cơn giận dữ của tộc trưởng với cảm xúc phẫn nộ tương ứng.
Rồng trên hành tinh này cho dù là tỉnh giấc hay say ngủ, từ Emerald Dragon, Silver Dragon cho đến Red Dragon đều tỉnh giấc vào lúc này. Dưới ánh nắng mặt trời, những đôi cánh rồng che trời lấp đất và núi tuyết đã chìm vào im lặng hàng nghìn năm cùng nhau in một cái bóng lớn xuống mặt đất.
Đó là một cảnh tượng cực kỳ bao la hùng vĩ.
Trong tất cả các chủng tộc, trực giác của Tộc Rồng luôn là mạnh nhất và trực giác này sẽ được phát huy đến mức cực điểm khi đối mặt với những vấn đề liên quan đến vua của họ.
Ngay từ giây đầu tiên khi "Kế hoạch nuôi dưỡng trẻ nhỏ" được tung ra, tất cả những người thuộc Tộc Rồng đều có một loại trực giác đó hoàn toàn không phải là một mô hình trò chơi, đó thật sự là vua của họ!
Vua chính là nghịch lân của họ.
Chỉ vừa nghĩ đến cái “nhà kho” kia có thể là chỗ ở từ đó tới giờ của vua, lại kết hợp với giá trị may mắn mà trò chơi cung cấp, cùng với số tiền được gửi trong ngân hàng… Loại suy đoán này không thể suy nghĩ sâu hơn nữa, vì trái tim của họ thật sự không thể chịu nổi.
Cuối cùng vào khoảnh khắc này, với sự dẫn đầu của tộc trưởng Astor cơn tức giận của toàn tộc đã bộc phát một cách triệt để.
Golden Dragon Astor: “Grào!”
Các tộc nhân: “Grào!”
Các hành tinh hoang và thiên thạch xung quanh hành tinh Dragon đã bị cơn giận dữ này của Tộc Rồng hủy diệt hoàn toàn, uy lực còn lại vẫn đang khuếch tán đi, gây ra các trận tuyết lở nối tiếp nhau.
Không biết bao lâu sau, cuối cùng thì lửa giận ngút trời của họ mới hơi giảm đi một ít, đầu óc cũng bắt đầu suy nghĩ.
Astor đáp xuống trước mặt Silver Dragon, sức mạnh khủng khiếp và đáng sợ của rồng hoàn toàn không thu lại được, anh ta hỏi: “Will, cậu đã thử pháp thuật không gian của mình chưa? Nó có thể đi đến vũ trụ song song không?”
Họ không muốn nhẫn nhịn thêm một giây một phút nào nữa. Họ muốn hủy diệt cái vũ trụ dám can đảm đối xử như vậy với vua nhà mình.
Will chính là Silver Dragon - người vừa mới cho nổ tung một hành tinh hoang tàn nhưng cơn tức vẫn không giảm đi chút nào - lắp bắp trả lời: “Thử, thử hàng nghìn lần rồi nhưng vẫn không được! Tôi sắp phát điên luôn rồi!”
Sự tức giận quá mức khiến nhiều tộc nhân Tộc Rồng không thể thốt nên lời y như cũ:
“Xác suất 20%? Nực cười thật đấy.”
“Tôi ghét vũ trụ đó.”
“Dựa vào đâu mà lại phó thác vận mệnh của vua cho một thứ như vậy chứ?”
Bla… bla…
Red Dragon là một con rồng đã lớn tuổi nhưng nó lại là con duy nhất trong số hàng ngàn con rồng có mặt ở đây vẫn giữ được bình tĩnh: “Thế các người có cách nào không?”
Tộc nhân Tộc Rồng: “…” Hình như là không.
Họ chỉ có mỗi sự thô bạo. Dù sao cũng là dùng chỉ số thông minh để đổi lấy sức chiến đấu.
Nghĩ đến đây, họ lại không kìm được mà phá hủy hai hành tinh bị bỏ rơi.
Red Dragon: “Vậy thì mấy đứa hãy nghe ta nói.” Vị trưởng bối lớn tuổi này nhìn về phía Silver Dragon: “Bây giờ chỉ còn hai mươi phút, Will, nhóc dùng bước nhảy không gian đưa ta đến hành tinh Capital đi.”
…
Bảy giờ tối, hệ thống trò chơi bất ngờ phát ra nhiệm vụ mới:
[Nhiệm vụ chính]
Mô tả nhiệm vụ: Là một thần tượng, kinh doanh bằng sự nổi tiếng là một việc vô cùng quan trọng! Hãy trợ giúp bé con bước đầu tích lũy độ nhận diện và thành công giành được sự ưu ái của hai vị tiền bối trong ngành! ( truyện trên app t.y.t )
Tiến độ nhiệm vụ: Giá trị nổi tiếng (8/1000), sự ưu ái từ các tiền bối trong ngành (0/2).
Phần thưởng nhiệm vụ: Điểm kỹ năng x1, vé xổ số x1.
Tất cả các bậc phụ huynh đều tức giận rồi. Sao hệ thống dám nhảy ra vào lúc này để tìm cảm giác tồn tại vậy hả?
Cho đến giây tiếp theo, một loạt các vé xổ số chính thức được tung ra.
Mấy ông ba bà mẹ đang tức giận thì đột nhiên phát hiện, hình như quy tắc của trò chơi đã xuất hiện một thay đổi nhỏ…
So với lúc ban đầu thì xác suất thành công thay đổi vận mệnh đã tăng từ 20% lên 100%.
***
Trong ngày thất nghiệp đầu tiên, mới 8 giờ sáng mà Văn Tinh Trạch đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Cậu bối rối nhìn điện thoại của mình. Không ngờ ông chủ cũ của công ty giải trí Đạo Môi lại gọi cho cậu tận mười hai cuộc, bây giờ ông ta còn đang bấm gọi cuộc thứ mười ba… Tên thật của ông chủ đúng là ông chủ, từ đó có thể thấy lúc viết quyển truyện này, tác giả đã viết một cách chiếu lệ đến mức nào.
“Alo.” Văn Tinh Trạch vừa ngáp vừa nhận điện thoại: “Sếp, thất nghiệp có vui không?”
Ông chủ vội vàng ngắt lời cậu, người đàn ông vốn hèn nhát nay lại trở nên cứng rắn khác thường: “Đệch, đừng có mà nói mấy lời gở như vậy, chúng ta không bị thất nghiệp… cậu, cậu, cậu có thêm fan rồi!”
Văn Tinh Trạch chỉ ra vấn đề: “Việc tôi có thêm người hâm mộ và chuyện chúng ta không thất nghiệp có liên quan gì đến nhau à?”
Ông chủ vui quá mà khóc: “Đương nhiên là có rồi. Vừa nãy công ty giải trí Thịnh Thiên đã gọi điện thoại cho tôi, công ty của chúng ta được họ thu mua rồi, cậu không cần phải giải nghệ nữa hu hu hu hu hu hu!”
“…”
Đây là ông chủ duy nhất mà Văn Tinh Trạch quen biết sẽ vui mừng đến phát khóc vì công ty của mình được mua lại.
Văn Tinh Trạch ngáp một cái rồi đứng dậy rời giường rửa mặt. Chưa kịp thoát khỏi cơn mơ màng thì điện thoại lại rung lên.
Lúc đầu cậu còn tưởng là ông sếp nhà mình gửi tin nhắn đến, nhưng khi tập trung đọc thì nó lại đến từ một dãy số xa lạ: “[Ban hậu cần của Starlight Tower] Xin chào ngài Văn! Chiếc máy bay riêng độc quyền do nhóm phụ huynh Tộc Rồng mua cho ngài sẽ được chuyển đến sau hai tiếng nữa. Xin ngài vui lòng…”
Văn Tinh Trạch: “?”
Máy bay riêng?