Toàn bộ khu vực chờ đều được bao bọc trong một bầu không khí từ bi của Đức Phật.

Cũng không biết là Văn Tinh Trạch đã quay về nơi lạnh lẽo này bao nhiêu lần, nhưng cậu vẫn có thể vừa về vừa ngâm nga vài câu hát, không những thế còn rất đúng nhịp. 

Vốn dĩ số 7 còn chưa hiểu gì nhưng cô cũng không kìm được mà nở nụ cười: “Phụt ha ha ha… Anh đáng yêu thật đấy!” 

Chẳng mấy chốc đã đến lượt cô gái lên sân khấu, Văn Tinh Trạch cổ vũ cho cô, cô gái nhỏ trả lời: “Em cũng chúc anh may mắn!” Cô thật sự mong lần này không có ai đó có tay trong vì Văn Tinh Trạch đáng yêu như vậy, cậu chắc chắn có thể thu hút được nhiều người xem.

Số 7 rời đi. 

Đợi thêm khoảng mười phút, cuối cùng thì cũng đến lượt Văn Tinh Trạch. Bây giờ cục diện của cuộc thi về cơ bản đã được thiết lập: cả ba người có hậu thuẫn đều đã vượt qua năm vòng, trong đó có một người còn đến được ải đặt câu hỏi cuối cùng; chỉ là người đó không đủ thời gian để giải nốt. Các ngôi sao khác đều qua được khoảng ba, bốn cửa ải, số 7 cũng đạt đến cửa thứ tư.

Chỉ cần thông qua hai ải là đã lấy được quạt điện rồi, Văn Tinh Trạch thấy tâm trạng mình đang rất tốt. 

Các cameraman tại khu vực thi đấu đã chờ đợi cậu từ lâu. Không biết vì sao mà họ luôn cảm thấy tuyển thủ số 8 này sẽ cung cấp không ít hình ảnh thú vị. 

Người dẫn chương trình nói: “Tuyển thủ số 8 đã vào vị trí rồi… Wow! Đây là một người chơi cực kỳ đẹp trai đó nha. Tôi không nói nhiều nữa, đếm cùng tôi nào, 3, 2, 1… Bắt đầu!” 

Văn Tinh Trạch vút một cái chạy ra ngoài.

Cửa thứ nhất rất đơn giản, chỉ cần bước lên những chiếc phao bơi hình tròn cỡ lớn được bố trí trên mặt nước để băng qua bể bơi là xong. Cấp độ thứ hai cũng không khó, sau khi người chơi xoay mười vòng thì phải đi thẳng qua một cây cầu cạn, Văn Tinh Trạch vượt qua nó rất dễ dàng. 

“Không tệ.” Cameraman đi theo cậu thầm nghĩ, trong tổng số tám tuyển thủ thì Văn Tinh Trạch là người vượt qua hai cấp độ đầu tiên nhanh nhất: “Giữ thăng bằng quá ổn, nếu cậu ấy cứ tiếp tục duy trì trạng thái này thì có thể vượt qua cả cấp năm.”

Ai ngờ vừa vượt qua cửa ải thứ hai, tốc độ của Văn Tinh Trạch đã chậm lại cực kỳ rõ ràng… 

Dù sao thì mục tiêu chính của cậu là quạt điện, nếu làm quá nhanh và để vuột mất giải ba thì chẳng phải là mất nhiều hơn được à?

Hơn nữa, tốt nhất là bị loại ở ải thứ ba, như thế chỉ cần yên ổn ngồi chờ giải ba là được rồi. Câu hỏi đặt ra ở cửa ải thứ ba là: “Một trái tim có giá bao nhiêu tiền? A. Một trăm. B. Một nghìn. C. Mười nghìn. D. Một trăm triệu”

Có hai tuyển thủ đã bị loại ở nơi này. Ôm trong mình ý định bị loại, Văn Tinh Trạch còn chẳng hề nhìn câu hỏi, câu hỏi mới vừa xuất hiện được một nửa đã nói: “Tôi chọn D.” 

Người dẫn chương trình: “Wow, người chơi số 8 là người giải được câu hỏi này nhanh nhất. Đáp án đúng chính là đáp án D, vì toàn tâm toàn ý đồng âm với một trăm triệu!” 

Văn Tinh Trạch: “?” Đừng mà. 

Cậu cảm thấy câu hỏi này hơi giống một trò đùa và có thể nhét vào phạm vi làm trò để hạ nhiệt độ rồi đấy. 

Không ngờ lại vượt qua cửa ải số ba, Văn Tinh Trạch đột nhiên cảm thấy lo lắng vô cùng. 

Chắc chắn phải bị loại ở cửa thứ tư, đây là cơ hội cuối cùng để cậu giành được quạt điện. 

Cửa ải thứ tư yêu cầu người chơi vừa thực hiện một phép tính nhẩm vừa giữ một quả bóng bay trên đầu. Mỗi tuyển thủ sẽ được nhận một đề bài khác nhau. Phép tính mà Văn Tinh Trạch nhận được là: “2962944 chia 123456 bằng mấy?” 

Lần này chắc chắn sẽ được. 

Nếu bị loại ở cửa ải này thì trông không bị giả, hơn nữa Văn Tinh Trạch không tính ra được thật. 

Dùng đầu giữ quả bóng bay, cậu không thèm tự hỏi đã buột miệng nói: “24.” Bởi vì năm nay cậu 24 tuổi.

“…” Người dẫn chương trình nói: “Trời đất ơi! Hai giây! Người chơi số 8 chỉ mất gần hai giây đã giải được phép tính này! Cậu là thiên tài hả?”

Văn Tinh Trạch: “?” Đừng mà??? 

Lòng Văn Tinh Trạch trầm xuống, quạt điện của cậu… nhưng năm thùng sữa chua dâu vẫn bán đi được, số tiền đó đủ để cậu sắm một cái quạt điện, chỉ là hơi phiền phức thôi. 

Tuyệt đối đừng để cậu lấy được chuyến đi bảy ngày tới Pháp kia.

Không như mong muốn, Văn Tinh Trạch vẫn chưa bị loại ở cửa ải thứ tư. 

Sau lễ rửa tội ở cửa thứ tư, ải thứ năm chỉ là cấp độ với phần vận động tương đối nhẹ nhàng, vì cậu đã vượt qua hai ải đầu tiên với tốc độ khá là nhanh nên nếu bị loại ở ải này thì có vẻ quá giả tạo. 

Bởi vì hầu như cậu không mất nhiều thời gian để giải các câu đố ở từng cửa trước nên sau khi qua cửa thứ năm, Văn Tinh Trạch mới chỉ tốn… không đến hai phút. 

Ngoại trừ cậu, người đến được nơi này với tốc độ nhanh nhất cũng phải mất đến bốn phút đồng hồ! 

Tất cả nhân viên, bao gồm cả giám đốc và PD đều ngồi thẳng dậy nhìn cậu với vẻ kinh ngạc. 

Cửa ải thứ sáu vẫn là giải câu đố, đó là tìm ra điểm khác biệt giữa hai bức tranh. 

Văn Tinh Trạch thầm nghĩ, làm ơn cho tôi thua đi, xin đấy; tổ chương trình nghĩ đến ba người có hậu thuẫn kia cũng muốn van cầu cậu hãy thua đi. Bởi vậy, khi Văn Tinh Trạch nhắm mắt lại đưa tay chỉ một cách ngẫu nhiên, nhân viên công tác cũng không ngăn cản cậu, sau đó… 

Văn Tinh Trạch nhắm mắt lại và chỉ vào hai tấm quảng cáo khổng lồ cao bằng một người; nhưng cậu lại chỉ đúng vào điểm khác biệt duy nhất. Sự khác nhau ấy rất nhỏ: đó là một nếp gấp có hoa văn trên thắt lưng của người mẫu. 

Người dẫn chương trình sắp chết lặng rồi: “Trời đất ơi… Ba giây, gần ba giây…” 

Văn Tinh Trạch cũng khá là tuyệt vọng.

Cửa ải thứ bảy là một thử thách vận động, nó thật sự không khó nhưng Văn Tinh Trạch lại vượt qua nó trong sự đau khổ. Từ khi bắt đầu vượt ải đến giờ, cậu chỉ tốn chưa đến ba phút, thế nên chẳng mấy chốc Văn Tinh Trạch đã đứng trước câu đố cuối cùng. 

Câu hỏi cuối cùng là một câu siêu khó, dường như có yếu tố suy luận và không phải là câu hỏi trắc nghiệm. Nó là câu hỏi có đáp án ngắn, yêu cầu người chơi phải tự suy nghĩ và đưa ra câu trả lời.

Đầu óc Văn Tinh Trạch trống rỗng, cậu nói: “Tôi không biết.” 

“Shh…” 

MC hít vào một cái thật mạnh. 

Văn Tinh Trạch thấy phản ứng quen thuộc đó của người dẫn chương trình thì thầm nghĩ: không thể nào, thế cũng mạnh mẽ quá rồi đấy. 

Sự thật chứng minh, khi vận mệnh muốn trêu đùa ai thì cho dù có thế nào vẫn sẽ tự biện minh cho mình được. Người dẫn chương trình nhìn thấy sự không thể tin nổi trong mắt Văn Tinh Trạch bèn khó khăn nói: “Đúng vậy đấy, những lời cuối cùng Kiều Trì nói với vợ trước khi rời khỏi nhà chính xác là “Anh không biết”; đây là câu trả lời cho câu hỏi mà vợ anh ta đã hỏi lúc đầu “Ngày đó, tại sao anh lại không đi đánh bài tú lơ khơ cùng hàng xóm?”.”

Thật ra tổ chương trình cố tình đặt đáp án cho câu hỏi lý luận khó nhất là “Anh không biết” để tạo hiệu ứng vui nhộn hơn. Tuy nhiên, một số người chơi trước đó hoặc là không đến được cửa ải này, hoặc là suy nghĩ đến lúc hết giờ cũng không có đáp án. Không có ai chưa thèm đọc đề bài đã dứt khoát đầu hàng giống như Văn Tinh Trạch, thật không ngờ…

“Oh my god! Người thắng cuộc lần này đã xuất hiện rồi! Tổng thời gian là 3 phút 20 giây, chúc mừng người chơi số 8 nhé!” 

Nhạc nền vui nhộn ngay lập tức vang lên, trong nháy mắt, tất cả máy quay đều đồng loạt tập trung vào người Văn Tinh Trạch. 

Văn Tinh Trạch không ngờ mình sẽ thắng. 

Tổ chương trình cũng không nghĩ đến chuyện cậu sẽ là người chiến thắng, thậm chí ba người có hậu thuẫn đều trợn mắt há hốc mồm sau khi xem toàn bộ quá trình. Nếu không phải họ mới là người có bối cảnh và toàn bộ quá trình chiến thắng đều mang đến cảm giác cực kỳ ảo diệu thì họ chắc chắn sẽ cho rằng Văn Tinh Trạch đã mua chuộc người của chương trình rồi. 

Có lẽ cậu đã hối lộ cả ông trời thì cậu mới có thể chiếm được thứ hạng đầu tiên một cách đầy ngạc nhiên và kỳ lạ như vậy! 

Vốn dĩ Văn Tinh Trạch đã rất bắt mắt, cộng với quá trình chiến thắng thần kỳ như vậy nên tâm điểm của toàn bộ khán giả trong khoảnh khắc này đều tập trung vào cậu; làm gì còn ai nhớ đến những người có hậu thuẫn hay các người chơi nổi tiếng khác. 

Ba người được chống lưng tức giận đến mức suýt lên cơn đau tim, nhưng họ lại bất lực không thể thay đổi cục diện hiện tại.

Với đủ loại ánh mắt phức tạp đang nhìn chăm chú vào mình, Văn Tinh Trạch nhận lấy cúp vàng từ tay người dẫn chương trình và huy chương in dòng chữ “Chuyến du lịch lãng mạn bảy ngày tại Pháp”. 

Đạo diễn khẩn trương bắt đầu bàn bạc nên giải thích thế nào với mấy người có hậu thuẫn, trong khi đó cameraman lại đang thấy vui vẻ vô cùng. Giống y như dự đoán của anh ấy, đúng là đã quay được một cảnh tượng thú vị! 

Đây chắc chắn là chức vô địch thú vị nhất trong hàng chục tập của "Đại mạo hiểm: Truy tìm kho báu", thật sự rất đáng để kỷ niệm. Máy quay chĩa thẳng vào mặt Văn Tinh Trạch, điên cuồng quay chụp cận cảnh, dù chỉ bỏ lỡ một giây cũng cảm thấy thật đáng tiếc.

… Cho dù khuôn mặt của Văn Tinh Trạch tràn ngập sự tuyệt vọng, nhưng ảnh chụp được trông vẫn rất đẹp. Cậu có một làn da trắng như tuyết, trông còn hơi trong suốt, cặp mắt với đôi đồng tử màu nâu nhạt hé mở, trông khá là mệt mỏi. Tóc hơi ướt, vẻ mặt không mấy vui vẻ như thể “bị ép đi làm”.

Cameraman đã có thể tưởng tượng cảnh hậu kỳ sẽ thú vị đến mức nào nếu được thêm vào những chi tiết này. 

“Anh giỏi thật đó!” Cô gái số 7 thật lòng khen cậu: “Em thành fan của anh luôn rồi, anh có fanclub không?”

Văn Tinh Trạch cố gắng vực dậy tinh thần: “Có nhưng cũng như không thôi, ít người lắm, để anh gửi ID nhóm qua cho em nhé.” Đúng là rất ít, tính cả cậu cũng chỉ có tám người thôi.

Sau khi nhận được số ID, số 7 vui vẻ rời đi. 

Sau khi mọi chuyện kết thúc, Văn Tinh Trạch càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng. Cậu không kìm được phải đến hỏi đạo diễn: “Đạo diễn, thật sự không sao hả, ông có muốn quay lại không? Để tôi lấy giải ba cũng được.” 

Mặc dù không ai nói rõ, nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của mọi người thì cậu cũng đoán được tập này có sự xuất hiện của người có chống lưng. 

Nhưng không ngờ là đạo diễn lại quay ra hỏi ngược lại cậu: “Tại sao phải quay lại lần nữa? Hiệu quả đang tốt lắm đó!” 

Văn Tinh Trạch khóc không ra nước mắt, cậu cố gắng ám chỉ: “Nhưng không phải có quan hệ… cái gì đó đó?” 

“À, cậu không cần lo lắng đến chuyện này đâu.” Đạo diễn vui tươi hớn hở vỗ vỗ vai cậu, nói: “Tôi sẽ đi giải thích với phía bên kia, đã hợp tác với nhau lâu vậy rồi, chút mặt mũi này tôi vẫn sẽ có. Cùng lắm thì tập sau tôi sắp xếp cho họ là được mà. Tiểu Văn, cậu phải tự tin hơn đi, hiệu quả lần này của chương trình mình thật sự tốt lắm đó!” 

Mặc dù số người xem chương trình của họ rất ít, không có gì đảm bảo rằng nó sẽ hot nhưng đạo diễn có thể chắc chắn một điều là khán giả đã xem tập này nhất định sẽ thích Văn Tinh Trạch.

Văn Tinh Trạch cố nén thất vọng, nói: “… À, vậy thì được rồi.” 

Cậu rời đi trong tuyệt vọng. 

***

Đế quốc Muse. 

Hai tiếng trôi qua, mặc dù đã đến giờ ăn tối nhưng tất cả những người chơi thử và khán giả xem live đều vẫn cực kỳ nhiệt tình.

… Trong khi nhóc con vượt ải, mấy người làm ba làm mẹ như họ cũng không nhàn rỗi, tất cả đều đang làm nhiệm vụ để giúp nhóc con nhà mình có thêm thời gian. Lúc này, mặc dù họ vẫn chưa được nạp tiền nhưng có thể thông qua nhiệm vụ mà giúp nhóc con của họ tạm thời tăng cường độ nhạy cảm, tăng chỉ số IQ, vân vân… 

Thậm chí cuộc thảo luận trên mạng vũ trụ còn sôi nổi hơn cả lúc mới bắt đầu. ( truyện trên app t.y.t )

[Gấu Kuma: !!! Sau khi vượt qua cửa ải thứ tư, vua đang lao thẳng về phía trước! Tất cả mọi người đến thưởng thức vẻ đẹp của nhóc con nhà chúng ta đi này! [Hình ảnh]] 

[Douglas: Thanh minh một chút, kẻ hèn này không nghiện nuôi dạy trẻ con, nhưng giải quyết các vấn đề của vua là thiên chức của Nội Các [tặng 100000 tinh tệ]] 

[Liệt Hỏa: Giống như trên. [tặng 100000 tinh tệ]]

[Tiểu đội gả cho bệ hạ: Sợ vua ở đấy không tiện di chuyển nên Capital Starlight Tower có thể gửi qua bưu điện giúp tôi vài thứ không [gửi phi thuyền vũ trụ]] 

[Any: … Cuộc chiến giữa các ông lớn muốn nạp tiền sắp diễn ra rồi à?] 

Uya đang nghĩ cách để tặng phi thuyền vũ trụ là gì. Nếu cô nhớ không nhầm, hình như kênh phát sóng trực tiếp chính thức của Capital Starlight Tower không có những món quà ảo này thì phải? 

Ngay sau đó, cô nhìn thấy một phi thuyền vũ trụ tráng lệ chậm rãi lướt qua bầu trời ngoài cửa sổ, hướng về phía Capital Starlight Tower. 

Uya: “…” Hóa ra là phi thuyền vũ trụ thật, là cô quá nông cạn rồi. 

Ngoại trừ một nghìn người chơi thử nghiệm nội bộ thì trước mắt còn có có hàng triệu khán giả đang xem chương trình phát sóng trực tiếp trên kênh chính thức, đây là thứ mà họ phải giành nhau mới có được. Những ai không cướp được suất chỉ có thể ngồi xổm ở khu bình luận của mạng vũ trụ, yếu ớt phán đoán chuyện đã xảy ra dựa theo tình hình mọi người tiết lộ từ livestream. 

Không thể không nói, tình yêu của mọi người dành cho nhóc con thật sự quá cuồng nhiệt. 

Đây còn là trò chơi thiết lập dựa theo hình tượng của vua, nếu là chính bệ hạ thì không biết nó còn rầm rộ đến mức nào… 

Sau khi thẻ đảo ngược giá trị may mắn có hiệu lực, để ngăn chặn gian lận quá mức hệ thống ngay lập tức đóng phần nạp tiền trong kênh phát sóng trực tiếp. 

Hai giờ sau, khi hoàn thành xong nhiệm vụ người mới thì nó mới được mở lại, nhưng lần này hệ thống lại giới hạn tổng số tiền được nạp vào: Trong mỗi nhiệm vụ, tổng số tiền nạp vào từ toàn vũ trụ không được vượt quá mười triệu tinh tệ, không được phép nạp lại vào những thời điểm khác và không chấp nhận nạp vào các loại vật phẩm có giá trị cao như “phi thuyền vũ trụ”. Hạn chế này sẽ dần dần được nới lỏng trong tương lai.

Điều này ngay lập tức dấy lên sự bất mãn trong lòng rất nhiều người dân đế quốc: “Mười triệu thì đủ thế nào được? Một mình tôi đã nạp được mười triệu rồi.”; “Mười triệu còn không đủ để gửi một phi thuyền vũ trụ nữa.”; “Kháng nghị. Chỉ được phép nạp tiền trong khi làm nhiệm vụ, thế những lúc khác thì phải làm sao?”. 

Nhưng phản đối vô hiệu, sau khi công bố quy tắc, Starlight Tower bắt đầu giả chết. Cùng với lời nhắc kênh nạp tiền đã được mở, âm thanh hệ thống trong trò chơi cũng vang lên lần nữa: “Chúc mừng các bậc phụ huynh đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ cho người mới! Nhận được filter x1, vé xổ số x1.” 

“Vé xổ số có 20% cơ hội trúng giải giúp bé con có một lần thay đổi vận mệnh. Ngoài ra còn có cơ hội trúng các giải thưởng khác (như thẻ đảo ngược vận may, thẻ dự đoán tương lai ngắn hạn, vân vân…), sẽ mở vào lúc 7 giờ tối nay.” 

“Tính năng filter là để thêm một loại hào quang cho bé con.” Uya lầm bầm lầu bầu: “Hào quang có lực tương tác vân vân, còn có cả những filter cụ thể hơn như là filter nàng tiên cá, filter tiên, vân vân,… cái này phải chọn cẩn thận.” 

Filter và kỹ năng là hai thứ giống nhau, theo như những gì Starlight Tower nói thì chúng là phần thưởng xen kẽ với các nhiệm vụ.

Ví dụ như lần này thưởng filter thì phần thưởng cho lần sau chắc sẽ là điểm thưởng kỹ năng. Hào quang có thể thay đổi khí chất của bé con, bầu không khí và cảm giác mang lại cho người khác, còn kỹ năng sẽ giúp cải thiện các kỹ năng cứng của nhóc con như diễn xuất, ca hát và vũ đạo. 

Cô muốn dành chút thời gian để suy nghĩ, nhưng màn hình trò chơi lại thay đổi, hóa ra vua đã ghi hình xong chương trình tạp kỹ và đang chuẩn bị về nhà. 

Sau khi nhìn lên màn hình, Uya đột nhiên không còn tâm trạng suy nghĩ nên chọn vầng hào quang nào nữa. 

…Nhìn qua đã biết phương tiện di chuyển vừa chật hẹp vừa rung lắc khi đưa vua đến đây cực kỳ không thoải mái, chỉ vậy thôi đã khiến cho người dân đế quốc cảm thấy bất mãn rồi. Không ngờ thứ đưa vua của họ về còn kỳ quặc hơn! 

Có vô số người của hành tinh Xanh bị dồn chặt vào một “chiếc hộp” dài và hẹp, không nói đến chỗ ngồi, ngay cả vị trí đứng cũng ít đến đáng thương. Xe không những đông đúc mà còn di chuyển rất chậm, khi lái mất năm phút mà khi dừng lại cũng mất năm phút. 

Mà Văn Tinh Trạch lại có vẻ như đã quen với chuyện này, hoặc cũng có lẽ là cậu thấy mệt sau buổi thu hình; một tay cậu nhẹ nhàng nắm lấy thành ghế, tay còn lại day day mắt.

Ánh hoàng hôn lay động ngoài cửa sổ xe, nhẹ nhàng đọng lại trên khóe mắt và đuôi lông mày của Văn Tinh Trạch. 

Những người qua đường khác không khỏi lén lút nhìn qua đây.

“…” Uya đập mạnh tay xuống bàn để giải tỏa bớt tâm trạng của mình.

[A Đường: !!!! Ôi tôi chết đây, vua đẹp vãi cả nhái.] 

[Bất Tri Hạ: ? Bệ hạ đi du lịch mà không có phi thuyền riêng với máy bay chuyên dụng à? Hệ thống trò chơi cài đặt tệ quá, bà đây bực mình rồi đấy. Hệ thống rách nát kia, lăn ra đây ngay cho bà!] 

[aiusd: Mọi người quên nội dung trên thẻ dữ liệu của bé con rồi à? Tiền gửi ngân hàng chỉ có 86 tệ thôi, mọi người chuẩn bị tốt tâm lý đi.] 

Vì chỉ có thể nạp tiền trong khi làm nhiệm vụ nên sau khi nhiệm vụ người mới kết thúc, nhiệm vụ mới vẫn chưa xuất hiện. Tất cả mọi người bó tay hết cách mà nhìn nhóc con của họ sử dụng dịch vụ giao thông công cộng, ai cũng cảm thấy rất đau lòng.

Hơn một tiếng sau cuối cùng thì Văn Tinh Trạch cũng về tới nhà. Lúc này vẫn còn một tiếng nữa mới bắt đầu đến lúc “rút thẻ đổi đời”. 

Trước khi nhìn thấy nơi bé con nhà mình sinh sống, tất cả mọi người đều cho rằng mình đã hoàn tất việc chuẩn bị tâm lý.

Sau đó, Văn Tinh Trạch cầm lấy ổ khóa và mở cửa ra. 

… Không có quạt điện, chỉ có một chiếc TV rất cũ, sàn nhà ẩm ướt vì vòi nước bị hỏng. Trên bàn là mấy phiếu giảm giá của siêu thị và vài hộp mì gói được xếp chồng lên nhau.

Một tầng hầm hẹp chưa đầy mười mét vuông cứ thế mà bất ngờ… hiện ra trước mắt toàn bộ các bậc phụ huynh trên toàn vũ trụ. 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play