Vưu Niệm hoàn toàn không nhớ mình bị say xe. Vừa lên xe
Ban đầu, khi ngửi thấy mùi quýt nhàn nhạt trong không khí, cô chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ. Nhưng chưa đầy vài phút sau, dạ dày cô bỗng chốc cuộn lên, cảm giác khó chịu ập đến khiến sắc mặt cô tái nhợt. Đúng lúc đó, một bàn tay vươn ra, Bùi Nhiên lập tức đỡ lấy cô, đồng thời đặt một vỏ quýt ngay trước mũi cô. Mùi thanh mát từ vỏ quýt dường như làm dịu cơn buồn nôn đang dâng trào, Vưu Niệm vội vàng giữ chặt nó như bám lấy chiếc phao cứu sinh.
"Có đỡ hơn chút nào không?"
Sau khi mất trí nhớ, Vưu Niệm không còn nhớ mình từng say xe, nhưng Bùi Nhiên thì không quên. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn có tật này. Anh nhớ rất rõ lần đầu tiên phát hiện ra điều đó, cái giá phải trả cũng chẳng nhẹ chút nào.
Trước đây, Vưu Niệm vốn là người trầm lặng, có chuyện gì cũng giữ trong lòng, không bao giờ nói ra. Mỗi khi đi xe, cô luôn mang theo quýt và một ít đồ ăn vặt có vị ngọt. Ban đầu, Bùi Nhiên chỉ nghĩ cô thích ăn vặt trên xe, chẳng hề liên tưởng đến việc cô có thể bị say xe.
Mãi đến một lần, khi cùng Cao Cách và vài người bạn đi du lịch, Bùi Nhiên tình cờ thấy Vưu Niệm ngồi trên xích đu trong vườn nhà, hai tay ôm lấy sợi dây thừng to, trông lơ mơ như sắp ngủ gật.
Ý nghĩ vừa lóe lên, anh đút tay vào túi quần, bước tới kéo cô dậy mà không cần hỏi han gì. Không để cô phản kháng, anh thẳng thừng ra lệnh: "Đi chơi với tôi!" Rồi cứ thế lôi cô lên xe.
"Thả tôi xuống! Tôi muốn về nhà!"
Hôm đó là kỳ nghỉ, Vưu Niệm ở lại nhà cũ của Bùi gia để chăm sóc ông nội Bùi. Nhà cũ của Bùi gia và nhà của Bùi Nhiên vốn thông nhau—thực tế là ba căn biệt thự liền kề được tu sửa lại. Ngăn cách giữa hai nhà chỉ là một khu vườn nhỏ, nơi có chiếc xích đu mà Vưu Niệm đặc biệt yêu thích. Bình thường, cô chỉ dám ra đó khi chắc chắn Bùi Nhiên không có nhà, nhưng hôm nay cô lại đến quá sớm, vô tình chạm mặt "oan gia".
Ngay khi lên xe, cơn chóng mặt lập tức ập đến. Cô cố mở cửa xe nhưng phát hiện nó đã bị khóa chặt. Không còn cách nào khác, cô túm chặt lấy Bùi Nhiên, gắt gao yêu cầu anh thả cô ra. Mặc cho cô véo đến mức cánh tay anh đỏ lên, anh vẫn trơ lì, không chút động lòng.
Càng về sau, cô càng im lặng.
Cô tựa đầu vào cửa sổ, mặc kệ anh nói gì cũng không buồn đáp lại.
Đến khi bực bội không chịu nổi nữa, cô định hạ cửa kính xuống để hít thở không khí. Bùi Nhiên nhìn thoáng qua thân hình nhỏ bé của cô, lại nghĩ bên ngoài gió lạnh, cuối cùng vẫn không đồng ý. Vì thế, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô suy yếu tựa vào ghế, hàng mi dài khẽ run rẩy, trông vừa đáng thương vừa bất lực.
"Em... sao thế?"
Bùi Nhiên đã quen thấy dáng vẻ sắc sảo, lạnh lùng của cô, nên lúc này lại càng tò mò muốn biết cô sẽ thế nào khi yếu ớt chịu thua. Nhưng khi cô thực sự im lặng, ngoan ngoãn như vậy, anh lại bất giác mềm lòng.
Chỉ đến khi cúi xuống quan sát kỹ, anh mới phát hiện sắc mặt cô tái nhợt, trông như sắp ngất đi. Đúng lúc đó—
Cô nôn thẳng ra ngoài.
Một khi cơn buồn nôn do say xe bắt đầu, sẽ rất khó để dừng lại.
Bùi Nhiên bị cô túm chặt cánh tay, may mà cô không nôn lên người anh, nhưng... giày anh thì không thoát được.
"Chết tiệt..."
Anh không phải người quá khắt khe về sạch sẽ, nhưng lại cực kỳ thích gọn gàng. Hôm nay anh còn đi một đôi giày trắng phiên bản giới hạn mà mình yêu thích, vậy mà giờ đây... nó đã bị làm cho "nát bét".
Lúc này, xe vẫn đang chạy trên cao tốc, phía trước là xe của Cao Cách dẫn đường. Tài xế không thể dừng lại giữa đường, nhưng khi nhận ra tình trạng của Vưu Niệm, anh ta lập tức hạ cửa kính xe xuống.
"Thiếu gia..."
"Thiếu... thiếu gia?"
Bên tai là tiếng nôn ọe không ngừng, Bùi Nhiên ngồi cứng đờ, cánh tay vẫn bị cô nắm chặt.
Anh cảm thấy huyệt thái dương giật liên hồi, mãi một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần. Nhẫn nhịn cảm giác ghê tởm, anh nhận lấy chai nước từ tài xế.
"Bên trong có túi nilon đấy, thiếu gia mau đưa nước cho cô ấy đi. Say xe khó chịu lắm..."
"Say xe... thật sự khó chịu đến vậy sao?"
Trước đây, Bùi Nhiên không hiểu cảm giác đó thế nào, nhưng bây giờ, chính anh mới là người đang thấy khó chịu đây.
Nhìn Vưu Niệm sắc mặt trắng bệch, yếu ớt như sắp xỉu, anh thở dài, đành cúi người đỡ lấy cô, kề chai nước sát miệng. Tuy vẻ mặt anh có vẻ lạnh nhạt, nhưng động tác lại rất kiên nhẫn.
Từ nhỏ đến lớn, Bùi Nhiên là một thiếu gia được nuông chiều, chưa từng phải chăm sóc ai, cũng chẳng cần ai chăm sóc mình. Thế nhưng với Vưu Niệm, anh lại hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc của bản thân. Không những không tức giận mà ném cô ra ngoài, anh còn kiên nhẫn dỗ dành, thậm chí không trách cô vì đã làm bẩn giày mình.
"Uống chút nước đi."
Anh nghĩ, mình đã đối xử với cô quá tốt rồi. Ấy vậy mà Vưu Niệm lại đẩy chai nước ra, không chịu uống.
Bùi Nhiên nhíu mày, cho rằng cô đang giận vì bị anh lôi lên xe, bèn lười dỗ dành thêm, trực tiếp ép cô uống.
Hậu quả là—
Cô nôn càng dữ dội hơn.
Lần này, ngay cả quần áo anh cũng dính đầy vết bẩn. Trong xe, giấy lau đã dùng hết sạch, bầu không khí căng thẳng đến mức ngột ngạt.
Cuối cùng, khi xe đến nơi, nhóm bạn phía trước đã xuống hết, nhưng chờ mãi vẫn không thấy Bùi Nhiên xuất hiện. Cao Cách không nhịn được, đi tới gõ cửa xe.
"Ê, làm gì lâu thế?"
Bên trong, giọng Bùi Nhiên trầm thấp vang lên, đầy kiềm chế—
“Đừng giục.”
Cuối cùng, Bùi Nhiên cũng bước ra khỏi xe, gương mặt vẫn lạnh tanh, trên người lại không khoác áo ngoài. Khi hắn xuống xe, có người tinh mắt phát hiện bên trong còn có một cô gái. Nhưng chưa kịp nhìn rõ, Bùi Nhiên đã nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Hắn vừa bước ra đã vội giật lấy hết khăn giấy từ những người khác, sau đó lại cúi người quay trở vào trong xe.
"Nhiên ca, ngươi trốn trong đó làm gì thế? Mọi người đều đang đợi ngươi đấy!"
Vài phút sau, cửa xe lần nữa mở ra. Lần này, phía sau Bùi Nhiên có một cô gái nhỏ bé loạng choạng bước xuống. Trên người nàng là áo khoác rộng thùng thình của hắn, che kín từ đầu đến chân.
Vưu Niệm đã nín nhịn rất lâu, vừa xuống xe liền hít sâu một hơi, tận hưởng chút không khí trong lành. Nhưng dạ dày vẫn cuộn lên từng cơn, nàng nhịn không được chạy sang một bên nôn khan. Bùi Nhiên vò đầu bứt tai, bất đắc dĩ bước theo.
Trong nhóm bạn đi cùng Bùi Nhiên có Tiêu Từ, người thân thiết với hắn nhất. Mà tiểu thanh mai của Tiêu Từ lại rất gần gũi với Vưu Niệm. Nhìn thấy nàng cứ mãi nôn khan, Tiêu Từ đoán ngay được chuyện gì xảy ra. Hắn không nói gì, chỉ xoay người đi vào cửa hàng gần đó, mua vài món đồ rồi nhét vào tay Bùi Nhiên.
Chính lúc này, Bùi Nhiên mới biết được từ miệng Tiêu Từ rằng, những món đồ như nước ngọt và quýt nhỏ mà Vưu Niệm luôn mang theo khi đi xe không phải vì nàng thích ăn, mà vì chúng giúp nàng giảm bớt cảm giác say xe.
Rõ ràng hắn là người ở bên cạnh Vưu Niệm lâu nhất, vậy mà ngay cả điều này cũng không biết. Trong khi đó, một người bạn không mấy khi trò chuyện với nàng lại hiểu rõ đến vậy. Ý nghĩ ấy khiến lòng hắn chua xót, xen lẫn cảm giác thất bại.
Cũng vì Vưu Niệm say xe, suốt cả ngày hôm đó, Bùi Nhiên gần như chẳng còn tâm trạng vui chơi, chỉ chuyên tâm chăm sóc nàng.
Giày và quần áo của hắn coi như hỏng vì nàng, nhưng điều khiến hắn nhớ mãi không quên lại là hình ảnh Vưu Niệm co ro, bất lực dựa vào hắn. Cũng chẳng rõ là vì chuyện này quá ấn tượng, hay còn lý do nào khác, nhưng từ đó, hắn bắt đầu chú ý hơn đến nàng. Đôi khi, hắn còn chủ động mua sẵn đồ ăn vặt và nước ngọt, chỉ chờ dịp đi xe sẽ đưa cho nàng.
Thói quen ấy kéo dài suốt nhiều năm. Đến khi bọn họ kết hôn, trong xe lúc nào cũng có sẵn đồ ăn vặt và nước uống. Bùi Nhiên đã rất quen với việc chăm sóc một Vưu Niệm dễ say xe.
"Ong ——"
Bùi Nhiên mở hé cửa sổ xe, gió lạnh ùa vào làm dịu đi cơn khó chịu của Vưu Niệm, cũng cuốn theo dòng hồi ức của hắn.
Trước kia, mỗi lần say xe, nàng đều rất ngoan ngoãn. Vì khó chịu nên chẳng buồn đôi co với hắn, hầu hết thời gian chỉ tựa vào vai hắn ngủ. Đôi khi tỉnh dậy, nàng sẽ dụi nhẹ vào hắn hoặc ăn vài viên kẹo, trông mềm mại như một chú mèo nhỏ.
Nhưng hôm nay lại khác. Rõ ràng vẫn đang choáng váng, nhưng nàng lại không chịu nhắm mắt nghỉ ngơi. Đôi mắt to tròn cứ chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến khi Bùi Nhiên đưa cho nàng quýt nhỏ và đồ ăn vặt, nàng liền cười cong mắt, vừa ăn vừa ngắm phong cảnh. Nếu cảm thấy khó chịu, nàng liền bẻ vài mảnh vỏ quýt, đưa lên mũi hít sâu.
"Ngươi làm sao biết cách này giúp ta bớt say xe vậy?"
Lúc mới phát hiện mình dễ say xe, Vưu Niệm chỉ nghĩ đến việc uống thuốc chống say. Nhưng khi thấy Bùi Nhiên đưa vỏ quýt cho nàng ngửi, lại bảo nàng uống nước ngọt để dịu cảm giác buồn nôn, nàng cảm thấy cách này thật mới lạ, liền tò mò quay sang hỏi hắn.
Giọng nói của nàng trùng khớp với ký ức trong đầu, khiến Bùi Nhiên nhớ lại chính mình cũng từng hỏi Tiêu Từ một câu tương tự.
Khi đó, hắn đã nhiều lần bắt gặp Vưu Niệm lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tiêu Từ. Mà Tiêu Từ lại là kiểu người lạnh nhạt, ngoài tiểu thanh mai của mình ra, dường như chẳng mấy quan tâm đến nữ sinh khác. Ý nghĩ này làm lòng Bùi Nhiên dậy sóng, sự ghen tuông lan tràn mà chính hắn cũng không nhận ra.
"Ngươi làm sao mà biết được?"
Tiêu Từ hờ hững nhíu mày. Hắn nhận ra Bùi Nhiên đang hiểu lầm mối quan hệ giữa hắn và Vưu Niệm. Cảm thấy buồn cười nhưng cũng chẳng buồn giải thích nhiều, hắn chỉ thở dài rồi chậm rãi nói:
"Bởi vì Tô Đường thích ăn vặt khi đi xe. Phương pháp giúp giảm say xe này là do nàng nghĩ ra, sau đó tự hào thao thao bất tuyệt kể với ta hết lần này đến lần khác."
Hắn có trí nhớ tốt như vậy, sao có thể quên được?
"Đáp án này có khiến ngươi hài lòng không?"
Hài lòng, tất nhiên là hài lòng.
Khóe môi Bùi Nhiên khẽ cong lên, hương quýt dịu nhẹ lan tỏa nơi chóp mũi.
Hắn bóc một múi quýt nhỏ, đẩy vào miệng Vưu Niệm. Không muốn lừa nàng, cũng không muốn nhắc đến cái tên Tô Đường trước mặt nàng, nên khi đang nghĩ cách trả lời, xe đã rẽ vào khu chung cư, dừng lại ở bãi đỗ xe.
Đáy mắt Bùi Nhiên tối lại, nhưng rất nhanh liền nhướng mày, khẽ cười.
"Niệm Niệm, chúng ta về đến nhà rồi."
Tác giả có lời muốn nói
Bùi Nhiên : cuối cùng cũng về đến nhà.
Tiêu Từ và Tô Đường đã xuất hiện, sau này họ sẽ còn quay lại. Nếu hứng thú với câu chuyện của họ," Tô Nhân Hãm" bộ này shop đang edit nè là thể loại thanh mai trúc mã, nhưng cách họ ở bên nhau lại rất khác so với Bùi ca ca đấy!