Vưu Niệm bị mất trí nhớ, lại thêm bản tính vốn ôn hòa, không phải kiểu người dễ tức giận. Vì vậy, chỉ với chút đồ ăn ngon, Bùi Nhiên đã nhanh chóng dỗ dành cô quên sạch chuyện vừa rồi.
Cô nghĩ, dù sao hai người cũng đã kết hôn, trước mắt người đàn ông này vẫn là chồng cô. Cho dù có giận đến mấy, chẳng lẽ cô có thể vĩnh viễn không thèm quan tâm đến anh ta hay sao?
Chẳng bao lâu sau, Vưu Niệm đã bắt đầu giục Bùi Nhiên nhanh đưa cô đi ăn. Trong văn phòng của anh vừa vặn có một phòng nghỉ riêng. Sau khi rửa mặt trong nhà tắm xong, cô ngẩng đầu lên thì thấy anh đứng ngay cửa.
"Làm gì thế?" Vưu Niệm đứng trước gương, đang dùng khăn giấy lau những vết son môi còn sót lại trên mặt mình. Nhưng chưa kịp làm xong, cô đã thấy Bùi Nhiên bước đến bên cạnh, trên tay anh còn cầm một lọ nước tẩy trang nhỏ.
Anh làm ướt bông tẩy trang, liếc nhìn cô một cái, giọng không chút cảm xúc: "Tôi cũng cần lau."
Vưu Niệm nhất thời không hiểu, đến khi quay đầu lại mới phát hiện Bùi Nhiên đang cầm bông tẩy trang lau vùng môi của mình. Vì khoảng cách quá gần, cô còn nhìn thấy ngay dưới cằm anh có một dấu vết son môi nho nhỏ—chứng tỏ khi nãy anh đã hôn cô dữ dội đến mức nào. Nhưng lúc này nhìn anh nghiêm túc tẩy trang, cô lại chỉ muốn bật cười.
"Đáng đời anh!" Nghĩ đến việc anh vừa rồi mang khuôn mặt này ra ngoài gặp nhân viên, Vưu Niệm cười đến mức bụng cũng hơi đau.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play