Bùi Nhiên nhắc đến "người thân" một cách thản nhiên, nhưng Vưu Niệm biết rõ, hắn đang nói đến ông nội Bùi.
Ngoài lần ở bệnh viện, Bùi Nhiên chưa từng nhắc đến người thân này lần nào. Giờ đột nhiên nói rằng cô sắp phải gặp ông ấy, Vưu Niệm không khỏi sững sờ, nhất thời chẳng biết nên có phản ứng thế nào.
May mà Bùi Nhiên lúc này không rảnh để quan tâm cô nghĩ gì.
Hắn nhận điện thoại nhưng cố tình tránh cô, cầm di động đi ra phía cửa sổ. Vưu Niệm lờ mờ nghe thấy giọng điệu của ông nội Bùi không được tốt lắm. Từ lúc nhấc máy, Bùi Nhiên đã cong môi cười, nhưng rõ ràng là hắn không có cơ hội để chen lời. Hắn chỉ im lặng nghe đối phương răn dạy.
— Không trách được hắn cứ chần chừ mãi mới chịu nhận điện thoại, hóa ra là bị ông nội gọi đến để mắng?
Bùi Nhiên đi xa hơn, ngăn cách với cô bởi cả phòng khách. Vưu Niệm không nghe rõ nội dung cuộc gọi, đành cúi đầu tiếp tục ăn cháo. Vì quá đói, cô buộc phải miễn cưỡng nhai miếng bánh mì khô khốc kia. Cô còn thử gắp miếng trứng chiên cháy đen, nhưng vừa cắn vào đã cảm nhận rõ mùi khét. Quả nhiên là tự chuốc khổ.
"Chuyện của cô, chỉ có tôi mới có quyền quyết định."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT