Lúc này đã tám giờ tối, kể từ khi Bùi Nhiên lên lầu, Vưu Niệm cứ cách một lúc lại liếc nhìn đồng hồ, kết quả là hai tiếng trôi qua, hắn vẫn chưa xuống.
Hắn… có lẽ đã tắm xong rồi ngủ luôn?
Chờ thêm một lúc nữa, Vưu Niệm cũng gần như dọn dẹp xong đống đồ ăn vặt. Cô đặt mấy túi đồ còn lại lên bàn, ngồi xuống sofa mở TV, chuẩn bị thức thêm vài tiếng.
Khi cô đang vô thức đổi kênh, trên lầu truyền đến tiếng cửa đóng khe khẽ. Bùi Nhiên bước xuống, mái tóc còn chút ẩm ướt, mặc bộ đồ ngủ, thong thả ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay dài lười biếng đặt lên tựa ghế phía sau.
“Anh… anh vẫn chưa ngủ à?”
Bùi Nhiên đến gần, Vưu Niệm lập tức ngửi thấy mùi dầu gội nhàn nhạt trên người hắn. Rõ ràng là một mùi hương nhẹ, nhưng không hiểu sao lúc này lại mang theo cảm giác áp bức đến lạ. Cô hơi dịch người, muốn tạo khoảng cách.
“Em còn chưa lên, sao anh ngủ trước được?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT