A Thiện cùng Diệu Linh, Liễu Tam Nương bị đưa vào giác đấu trường vào lúc đêm khuya. Người nữ tử toàn thân đầy thương tích vừa rồi lại một lần nữa bị lôi ra khỏi phòng.
Chỗ các nàng bị nhốt hẳn là tầng hầm ngầm, bên trên thỉnh thoảng vọng xuống tiếng chấn động kèm những tiếng gào thét, hỗn loạn không dứt. Không đến hai canh giờ sau, nữ tử kia lại bị đưa trở về. Không khí trong phòng càng lúc càng nồng mùi máu tanh, trên người nàng đã cụt mất một cánh tay, cả người nằm bẹp trên mặt đất không còn chút sức sống.
“Cô nương…” Diệu Linh sợ hãi đến run rẩy, co ro trong góc, nắm chặt cánh tay A Thiện.
Trong không gian âm u, đè nén cùng tuyệt vọng dễ dàng nuốt chửng lý trí con người. Ngay cả Liễu Tam Nương, người luôn mạnh mẽ, sắc mặt giờ cũng trắng bệch. A Thiện ngồi đối diện với nữ tử bị thương, ôm gối thu người lại, váy áo bị nàng siết chặt đến nhăn nhúm. Một lúc lâu sau, nàng mới đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến gần nữ tử kia.
“Ngươi có ổn không?” Giọng nàng khàn khàn, còn lẫn chút nghẹn ngào.
A Thiện ngồi xổm xuống, nhìn cánh tay cụt của nữ tử, khẽ run khi nói: “Ta... ta biết một chút y thuật, ta có thể giúp ngươi xem thử.”
“Trên người ngươi có mang thuốc?” Ánh mắt tuyệt vọng của nữ tử lóe lên tia sáng, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã vụt tắt, thay vào đó là nụ cười lạnh đầy châm chọc. “Ta ở đây lâu rồi, chứng kiến đủ loại người vì một miếng ăn mà cắn xé nhau, nhưng đúng là lâu lắm rồi chưa thấy ai vội vã chạy đi bôi thuốc cho người khác. Quả nhiên là mới đến, chưa hiểu được chốn này tàn khốc tới nhường nào.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play