Tuy rằng hoàng thành mỹ nhân không thiếu, nhưng A Thiện và Tư Vân Phương ăn mặc nổi bật, khí chất xuất chúng, dung mạo cũng vào hàng thượng phẩm, hai người cùng đi trên phố tất nhiên thu hút không ít ánh mắt.
Khi ấy, Tư Vân Phương ôm một túi giấy đầy điểm tâm, vừa trò chuyện cùng A Thiện vừa đi về phía tiệm thư lâu năm, nào ngờ miệng túi bị rách, điểm tâm bên trong lần lượt rơi vãi xuống đất.
“Ai da, dính cả vào quần áo ta rồi!” Tư Vân Phương giật mình dừng bước, vội cúi người lau vết bẩn trên váy.
A Thiện thấy điểm tâm càng rơi càng nhiều, liền nhanh tay phụ giúp nhặt lại, không quên nói: “Đưa túi cho ta trước đã.”
Hai người lúc ấy đang đứng ngay trước cổng tiệm thư lâu trăm năm, A Thiện vừa tiếp lấy túi giấy rách, định vào cửa mượn giấy sạch lau, thì từ trong tiệm lại bước ra vài thanh niên mang dáng vẻ du côn. Trong số đó, một tên cao to vô tình va phải A Thiện.
“Ai cha, ai không có mắt vậy hả?!”
Cú va không quá mạnh nhưng đủ làm túi giấy trong tay A Thiện rơi hẳn xuống, điểm tâm đổ ào ra đất. A Thiện cuống lên, vội cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không cẩn thận.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT