Mưa nói đến là đến, trút xuống tầm tã, tiếng rào rạt vang khắp trời.
A Thiện vừa bước tới bên cửa sổ thì bị cơn gió mạnh thổi mưa hắt thẳng vào vai. Nàng vội vàng đóng cửa sổ lại, rồi cúi đầu túm lấy tà áo ướt sũng, giận dữ lẩm bẩm:
“Ngươi không biết tự đi đóng cửa sổ sao?”
Dung Tiện chẳng buồn đáp lời. Hắn vẫn ngồi đó, lưng thẳng như cột trụ, nửa người bị nước mưa làm ướt đẫm. Từng giọt nước tụ lại trên gò má hắn, rồi trượt xuống cằm, cuối cùng nhỏ “tí tách” xuống sàn đá lạnh.
Căn phòng im lặng đến kỳ lạ, ngoài âm thanh của giọt mưa rơi, không còn gì khác.
Không nghe được lời nào từ hắn, A Thiện cũng đành thôi. Nàng xoa đầu gối, lặng lẽ trở về vị trí cũ ngồi xuống. Trời mưa nên phòng chưa thắp đèn, bên trong tối om, gần như không thấy rõ mặt ai.
Thực ra, kiểu thời tiết này rất hợp để ngủ. A Thiện đang lim dim buồn ngủ, vừa ngồi xuống chưa bao lâu đã lại cúi đầu gật gù, bắt đầu lịm đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play