Chương 167
Thành Diệp Đế đã chết, chết dưới lưỡi kiếm của Nam An Vương.
Trước khi chết, tiếng cười của hắn vang vọng khắp cung điện, chế giễu sự ngây thơ vô tình của Dung Dạng, cười nhạo tình yêu của Diệp Thanh Thành dành cho hắn, và cũng cười nhạo sự tỉnh ngộ quá muộn màng của Dung Dạng.
"Khanh Khanh trước khi chết vẫn luôn gọi tên ngươi đấy. Nàng cầu ta cho nàng nhìn thấy ngươi, còn muốn nói với ngươi một tiếng xin lỗi, nàng không hề muốn phản bội ngươi."
Giọng Thành Diệp Đế khàn đặc, hắn bị Dung Dạng đâm xuyên thân, phun ra một ngụm máu đen. Hắn từ tốn lau đi vết máu trên môi, lẩm bẩm: "Giống hệt."
"Máu của Khanh Khanh trước khi chết cũng có màu đen. Nàng ngã vào lòng ta, mặt đầy máu, ta lau thế nào cũng không sạch. Nàng đau đớn run rẩy cả người, làm sao có thể còn nhớ đến ngươi được? Thế nên ta đã lạnh lùng nhìn ánh sáng trong mắt nàng dần lụi tắt, nhìn nàng trút hơi thở cuối cùng. Thật ra, nàng chết đi như vậy cũng tốt, ít nhất người ở bên cạnh nàng lúc cuối đời là ta, không phải ngươi."
"Câm miệng! Đừng nói nữa!"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play