Xung quanh săn uyển chỉ toàn là cây cối um tùm. Trương hoàng hậu bị tạm giam ở vùng quê hẻo lánh, ánh lửa leo lét không đủ soi sáng. A Thiện sốt ruột vội vàng chạy trốn, không ngờ phía sau đã có người rượt theo. Một tiếng thét chói tai vang lên, nàng vội giơ tay phản ứng đánh trả.
“Hư, là ta.” Giọng nói trầm thấp, nặng nề vang bên tai. Người nọ nhanh chóng ôm lấy eo A Thiện, một tay che mặt nàng lại, dù vậy vẫn chậm hơn một bước, động tĩnh của A Thiện đã lọt vào tai hai tên thị vệ.
“Là ai?!” Một tên thị vệ hét lớn, rút kiếm lao tới chỗ họ.
Bóng đen phảng phất hiện ra trong lều trại mờ nhạt, ánh lửa quá yếu không đủ để thị vệ nhận ra ai. Người phía trước đi hai bước rồi bỗng dừng lại, nhìn kỹ khuôn mặt thanh niên phía sau, lắp bắp hỏi: “Thế... Thế tử gia?”
A Thiện cũng chợt nhận ra người ôm mình là ai, nàng buông lỏng cơ thể, đầu tựa vào ngực người đó. Dung Tiện rộng tay áo che chắn cho A Thiện, che kín hơn một nửa thân hình nàng. Hắn nhìn sắc mặt hai tên thị vệ phía trước, chưa kịp nói gì thì đã khiến một tên sợ đến xanh mặt chạy trốn. Đợi chỉ còn lại hai người, Dung Tiện mới thở phào, đưa tay vớt A Thiện ra khỏi lòng mình.
“Sao lại chạy về phía này?” Dung Tiện vừa nói vừa vuốt tóc mái A Thiện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play