Đã vào mùa đông, hành lang dài phủ đầy lá khô. Gió lạnh thổi qua mặt mang theo chút đau buốt.
Phòng của Dung Tiện không xa viện trung tâm, có lẽ vì đau đớn, nên hắn đi không nhanh. Nghe A Thiện châm chọc, Dung Tiện khẽ đảo mắt nhìn nàng. Hai tay đang ôm người, không tiện động đậy, vì vậy hắn dùng cằm khẽ cọ vào má A Thiện, khẽ khàng nói một tiếng "Đồ tiểu vô lương tâm"
"Có phải nàng muốn ta ôm không nổi nàng mới hả giận không?" Giọng Dung Tiện không hề có nhiều cảm xúc dao động. Người khác bị đánh đến nông nỗi này, nghe A Thiện châm chọc mà hắn lại chẳng hề bực bội.
A Thiện nào muốn hắn ôm. Nàng không hề nhìn thấy những vết máu nhỏ giọt dọc đường, thậm chí còn vặn vẹo giãy giụa trong lòng hắn: "Ai thèm làm ngươi ôm! Ngươi dù có bị tổ mẫu đánh chết ta cũng chưa hả giận đâu!"
Dung Tiện bị nàng quằn quại thiếu chút nữa thì không ôm nổi nàng. Cánh tay hắn đau đến tê dại, dần mất đi sức lực, trọng tâm của A Thiện hạ xuống, trượt khỏi người hắn. Dung Tiện thấy vậy vội vàng giữ nàng lại, nhưng A Thiện vẫn hiểu lầm hắn. A Thiện cho rằng, Dung Tiện vừa rồi cố ý buông tay, muốn ném nàng xuống đất.
Dung Tiện dừng lại khi đối mặt với ánh mắt của A Thiện. Hắn đọc được suy nghĩ của nàng nhưng không giải thích cho mình, chỉ bình thản dặn dò một câu: "Đừng nháo." Nếu nàng còn nháo them nữa hắn thật sự không thể ôm nổi nàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play