A Thiện bị Dung Tiện dọa sợ, cho nên nàng nấn ná trong phòng Dung lão thái thái mãi không chịu đi, cứ ôm chặt lấy cánh tay bà, nhất định phải ngủ cùng.
"Được rồi, chỉ cần ngươi không chê ta già là được."
Dung lão thái thái không phát hiện vấn đề gì, chỉ thấy buồn cười. Bà phân phó nha hoàn chuẩn bị cho A Thiện một đôi giày, rồi kéo nàng đến cạnh sập.
"Một cơn ác mộng mà có thể dọa ngươi thành ra thế này sao?" Nhặt lấy chiếc lược bên cạnh giúp A Thiện chải tóc, Dung lão thái thái thấy cổ áo A Thiện rộng mở, khoác lỏng lẻo trên người, không khỏi gõ vào đầu nhỏ của nàng, cười mắng: "Mặc như vậy mà cũng dám chạy ra ngoài, may mà không để hạ nhân nhìn thấy."
Đây không phải là do quá sốt ruột sao.
A Thiện sờ sờ mũi. Nàng không biết Dung Tiện lúc này đang đứng ngoài cửa nghe, cho nên cái gì cũng dám nói: "Lão phu nhân ngài không biết, tối qua con ở trong vườn hoa bị một con chó dọa sợ, chính vì thế mới gặp ác mộng."
Dung lão thái thái cảm thấy A Thiện gan thật nhỏ: "Một con chó có gì đáng sợ chứ? Chó của Lý phủ không cắn người, đều rất khôn ngoan đó."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT