Khi Tấn Vô Song tìm đến, trong viện tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nhìn thấy hai người đang ôm chặt lấy nhau, thiếu niên theo phản xạ lập tức che mắt, nhưng rất nhanh lại nhận ra không khí có gì đó khác lạ. Cậu khẽ lên tiếng, giọng dè dặt:
“Các ngươi… ổn chứ?”
Trường Tuệ không muốn để đứa nhỏ nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình. Được Tuyết Mười Một ôm lấy một lúc, tâm trạng nàng đã ổn hơn nhiều. Nàng rúc đầu vào ngực hắn, khẽ hít lấy mùi hương lạnh lạnh quen thuộc, rồi chủ động tách ra, nhoẻn miệng cười:
“Đương nhiên là ổn.”
Tuyết Mười Một biết tính nàng, nhẹ vuốt gương mặt hơi lạnh của nàng, khẽ dặn:
“Chờ ta một chút.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play