“……”
Phía sau biệt viện của Tuyết Mười Một có một mảnh rừng phong, hắn cố ý đặt tên là Phong Cư.
Biển hiệu đã cũ, trông như đã có từ nhiều năm trước. Vì nơi này lâu không có người ở, lúc đẩy cửa vào, bụi đất tung bay khiến Trường Tuệ phải đưa tay che mũi miệng, ho khẽ một tiếng. Thẩm Tông vội giải thích:
“Không phải bọn ta không giúp Mười Một dọn dẹp, mà là hắn không thích có ai tới gần nơi này.”
Khi người khác còn ở Quy Nguyên Tông, đệ tử trong tông vốn đã rất ít lui tới Phong Cư. Đến khi những người từng ở quanh đây rời đi vài tháng, nơi này lại càng thêm hoang vắng, chẳng mấy ai còn bén mảng tới.
Thực ra, hoàn cảnh của Tuyết Mười Một trong tông vốn đã khá đặc biệt và có phần lạc lõng. Hắn tuy là đệ tử trong tông, nhưng không có sư môn dạy dỗ. Khi còn nhỏ từng được Hành lão trực tiếp chăm sóc, nhưng Hành lão lại không chịu thu hắn làm đồ đệ.
Hắn đứng hàng mười một, là vì được Hành lão nhặt về làm đứa trẻ thứ mười một. Mười người trước đều có sư tôn trong môn phái, chỉ duy mình hắn cho đến nay vẫn chưa có danh phận ở Sư Đường, sống cô độc một mình tại Phong Cư. Nghe nói năm ấy chưởng môn từng đưa ra nhiều chỗ ở tốt hơn để hắn chọn, vậy mà Tuyết Mười Một chỉ liếc nhìn nơi này một cái đã quyết định chọn ngay. Nhiều đệ tử cho rằng, sở dĩ hắn chọn một nơi vắng vẻ hẻo lánh như vậy để cư ngụ, là vì hắn không biết cách hoà nhập với người trong tông. Nhưng điều quan trọng nhất là…

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play