Đạo môn quy củ rườm rà, người ra vào mỗi ngày vừa đông vừa tạp. Trừ khi cần thiết, Tuyết Mười Một chưa từng đặt chân đến nơi này.
Mệnh lệnh mà Trương Chấp vừa nhắc tới là do đạo môn vừa mới ban hành cách đây một canh giờ, thậm chí còn chưa chính thức công bố. Sở dĩ hắn có thể nắm được tin tức đầu tiên là bởi gần đây vẫn ở trong đạo môn, lại vừa khéo đáp ứng điều kiện được nhắc tới trong mệnh lệnh.
“Những người đã biết chuyện này đều đã ngự kiếm tới vương thành. Ta còn tưởng với thân phận của Tuyết đạo hữu, hẳn là cũng rõ rồi…” Không biết nên gọi là may mắn hay thế nào, sự lãnh đạm của Tuyết Mười Một khiến nhiệt tình trong hắn như bị dập tắt. Vì thế, những lời định nói tiếp liền mắc nghẹn nơi cổ họng.
Trường Tuệ liếc nhìn Tuyết Mười Một, thấy hắn không có ý mở miệng, sợ Trương Chấp rơi vào thế khó, đành tỏ ra tò mò hỏi:
“Rốt cuộc là mệnh lệnh gì vậy?”
Chung trà trên không lại được rót đầy nước nóng. Trường Tuệ đẩy chung trà về phía hắn, giọng nói dịu dàng như muốn trấn an:
“Đừng vội, từ từ nói.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT