Cố Trường An được Đại đội trưởng Cát đưa đến bệnh viện.
Sau khi về tới nơi trú quân, Đại đội trưởng Cát liền cử người đưa Cố Trường An mau chóng tới bệnh viện, ai ngờ thằng nhóc này cứ chối đây đẩy, vì vậy anh ấy đành đích thân đưa anh tới.
Trên đường đi, Cố Trường An đã chuẩn bị tâm lý, nào ngờ lại không thấy Thanh Miêu Nhi ở bệnh viện. Tâm trạng của Cố Trường An cứ như tàu lượn siêu tốc, nhưng cũng vì vậy mà càng thấp thỏm, có cảm giác như tảng đá trong lòng vẫn chưa rơi xuống được.
“Đại đội trưởng, thực ra em không sao đâu.” Cố Trường An xị mặt nói, trong lòng hồi hộp vô cùng. Lần trước Thanh Miêu Nhi tức giận lắm.
“Con người ai mà chẳng có vấn đề, cậu ngoan ngoãn đi. Lần này chờ vết thương của cậu lành, tôi sẽ xin nâng quân hàm cho cậu. Mặc dù không được phát nhà ở tùy quân, nhưng có thể cho cậu một ký túc xá cá nhân, đến dịp Tết cậu cưới vợ luôn đi. Sau này có cơ hội thì cậu sẽ ngồi ngang hàng với tôi đấy, lúc đó có khi sẽ được phát nhà ở có hai phòng ngủ.”
Cố Trường An nghe vậy thì vui như mở cờ: “Đại đội trưởng, em vẫn còn thiếu đồ đạc để cưới vợ, phải làm sao đây?”
“Hai tấm chăn, một bộ ga giường, một cặp áo gối. Tôi nói cho cậu biết, nếu không phải cậu nhiều lần dũng mãnh không sợ chết khiến các lãnh đạo quân khu đều coi trọng cậu thì sẽ không bao giờ có chuyện tốt như vậy đâu. Cậu phải nhớ ơn của tổ chức đấy nhé.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT