Khi Lộc Khê tỉnh dậy vào ngày thứ hai, Cố Vọng đang cặm cụi thu dọn quần áo cho cô. Cô cố gắng ngồi dậy, nhận thấy cô đã tỉnh, Cố Vọng vội vàng dừng tay và quay lại nhìn cô.
"Tỉnh rồi à? Có đói bụng không? Còn chỗ nào khó chịu không?"
Anh đỡ Lộc Khê ngồi dậy, kê một chiếc gối sau lưng cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, vẻ mặt rất tự nhiên, như thể giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lộc Khê cảm thấy hơi lúng túng, vội vàng tránh ánh mắt của anh, giọng nói có chút ngượng ngùng: "Không đói, cũng không khó chịu ở đâu cả."
"Ừ, vậy thì tốt." Cố Vọng gật đầu.
Sau đó, hai người rơi vào im lặng, không ai mở lời.
Lộc Khê: Cứu với, ngại quá, sao Cố Vọng cứ nhìn chằm chằm mình mà không nói gì thế này?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play