Lúc Tuế Ninh quay lại tiểu viện, trời đã tối đen.
Ánh trăng nghiêng nghiêng trải xuống, rọi lên bóng dáng cao lớn thẳng tắp đang khoanh tay đứng giữa sân. Gương mặt kia bình đạm, mi mục ôn hòa như ánh nước thu thuần tịnh.
Tuế Ninh cùng hắn, một người đứng nơi bậc cửa, một người đứng giữa sân, đôi mắt Lưu Ly Sắc lặng lẽ giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tất thảy thanh âm đều biến mất, yên tĩnh phủ trùm cả viện nhỏ.
Thật lâu sau, một tiếng thở dài nhẹ như gió lướt qua.
Tạ Trường Chu cất bước đi tới, từ trong túi Càn Khôn lấy ra một bộ y sam, nhẹ tay phủ lên người nàng.
Hắn vươn tay, khẽ vén mớ tóc lòa xòa trên trán nàng. Động tác rất nhẹ, mang theo hương tùng thanh u mát lạnh, len lỏi theo hơi thở nàng thấm vào đáy lòng.
“Ninh Ninh,” thanh âm hắn ôn nhuận như suối nguồn, cúi đầu nhìn nàng: “nàng Hôm nay ra ngoài tản bộ sao?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play