Tối ba mươi Tết, Khương Trĩ Nguyệt ngồi trong phòng ngủ ở con hẻm Tĩnh An, kéo rèm cửa nhìn những chùm pháo hoa đang rực sáng trên quảng trường đối diện.
Khương Vãn chạy lên lầu gọi cô xuống ăn bánh, đó là bánh mà nhà hàng xóm mang sang: "Chị ơi, bánh hoa quế thơm lắm!"
Khương Trĩ Nguyệt bị cô bé kéo xuống lầu. Trong phòng khách, có không ít người lạ đang ngồi vây quanh nhau. Cô bước chậm lại, cảm giác không tự nhiên, theo phản xạ muốn quay về phòng.
Ngay khi hai người xuất hiện ở đầu cầu thang, ánh mắt cả nhóm lập tức dời qua, cô cảm nhận được tất cả những ánh nhìn đổ dồn vào mình, da đầu bỗng căng lên, tê dại.
Không biết là dì nào, tươi cười khen ngợi: "Cụ Khương, nhà bà thật có phúc quá, ba đứa trẻ ai cũng đẹp như tranh vẽ!"
Bước chân Khương Trĩ Nguyệt cứng lại như bị dán chặt xuống sàn. Cô không giỏi ứng phó với những tình huống thế này, chính xác hơn là cảm thấy vô cùng gò bó. Những năm trước, mỗi khi có người đến chúc Tết, cô luôn lo lắng bà nội sẽ lôi mình ra để làm chủ đề bàn tán, bị châm chọc một hồi khiến cô khó chịu không thôi.
Cô đưa tay gãi nhẹ má: "Vãn Vãn, chị lên lấy điện thoại trước nhé."

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play