Sao trời thưa thớt, ánh trăng nhàn nhạt, mây trôi lững lờ.
Ánh mắt Cơ Vị Tưu trở nên ảm đạm, có vẻ như cậu hiểu nhầm rất nhiều chuyện. Hóa ra ý của Cơ Tố là như thế? Chẳng lẽ người đa nghi trước giờ… luôn là cậu ư?
Thật là nực cười, sao cậu không biết mình là một người đa nghi nhỉ?
Cậu nhìn Cơ Tố, có cảm giác giống như ngày đầu gặp hắn. Câu “Là trẫm sai” vừa rồi của Cơ Tố còn văng vẳng bên tai, đến giờ cậu vẫn cảm thấy hư ảo, nghi ngờ sâu sắc bản thân mình ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, nếu không thì sao cậu có thể nghe thấy Cơ Tố xin lỗi chứ?
Chuyện này cũng thật là hoang đường, cao quý không nhượng bộ thấp hèn, điều gì đã khiến Cơ Tố cúi đầu vậy?
Tay phải đặt trên đầu gối của Cơ Tố giần giật, ngay sau đó, hắn nghe theo tiếng lòng mình, xoa đỉnh đầu Cơ Vị Tưu, rồi buông ra ngay: “Không quan trọng.”
“... Không quan trọng?” Cơ Vị Tưu giật giật môi, cậu muốn nói rất nhiều, nhưng cuối cùng chỉ có thể yếu ớt bất lực lặp lại ba chữ này một lượt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT