Nếu như cô biết phun lửa, thì nhất định sẽ phun cả đống dung nham vào thực quản của con trăn xanh, cho nó nếm thử cảm giác bị thiêu rụi từ trong ra ngoài là thế nào.
Nếu cô biết bay, thì nhất định sẽ túm chặt lấy cổ con trăn xanh mà bay vút lên, rồi quăng nó xuống thật mạnh, nện nó cả trăm lần, đến khi nó nát thành đống thịt bầy nhầy.
Nếu thể hình của cô lớn hơn một chút, thì cô đã không phải chiến đấu trong tình thế bị động thế này; nếu vuốt và răng của cô sắc bén hơn một chút, thì cái sọ của nó sớm đã bị cô bẻ toang rồi.
Đáng tiếc, trên đời này không có "nếu như"...
Chỉ có "hiện tại" đang diễn ra mà thôi.
Cô không biết phun lửa, không thể bay, không có thân hình đủ lớn, cũng chẳng có vuốt nanh mạnh mẽ hơn. Phía trước không có lối thoát, phía sau không có viện trợ, một mình đơn độc đối đầu với kẻ địch lớn gấp ba lần mình, giao chiến đến máu chảy thành sông.
Giữa ranh giới sống chết, Assath đã vứt bỏ lý trí, hoàn toàn kích phát dã tính. Để sinh tồn, dã thú không từ bất cứ thủ đoạn nào—trăn xanh cắn cô, cô cũng cắn lại; trăn xanh siết chặt, cô vùng vẫy phản công.
Không còn giả vờ yếu thế, không giả chết, không dùng mưu kế—cô đặt cược cả mạng sống, đốt cháy toàn bộ sinh mệnh để quyết chiến với con trăn khổng lồ đã sống mấy trăm năm này.
Xé toạc, cào cắn, quăng quật, va chạm—cô tận dụng tất cả kinh nghiệm săn mồi suốt 14 năm qua, dốc hết mọi phương thức sinh tồn. Cô xem từng bộ phận trên cơ thể mình là vũ khí, liều mạng đến cực hạn, thể lực cũng nhanh chóng cạn kiệt.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT