Phụ huynh nhà họ Ứng vốn cùng lớn lên từ một ngôi làng, chung một cái ao.
Họ có một trai, một gái: con trai tên Ứng Lương, con gái tên Ứng Tri. Sau này, tình cờ nhặt được một đứa trẻ bị bỏ rơi, họ mang về nuôi, đăng ký hộ khẩu và đặt tên là Ứng Hữu.
Hai ông bà chất phác, học vấn không cao, nhưng nuôi con không hề phân biệt và có nguyên tắc rõ ràng khi quán xuyến gia đình. Trước khi con cái trưởng thành, họ quản rất nghiêm: bỏ học, về muộn, yêu sớm, vào quán net… đều là “án tử”, tuyệt đối không thương lượng. Nhưng khi con cái đã trưởng thành, biết suy nghĩ và tự nuôi sống bản thân, họ sẽ không can thiệp thừa.
Theo quan niệm của thế hệ trước, yêu đương mà không hướng tới hôn nhân thì đều là lông bông. Song song đó, họ tin rằng con cái học giỏi, có tương lai mới là thông minh nhất.
Ứng Hữu chính là đứa thành đạt nhất thế hệ sau. Cô thi đỗ trường trọng điểm, học lên tiến sĩ, rồi về nước xây dựng. Nói theo kiểu xưa là “liên tiếp đỗ tam nguyên” lại còn được “chỉ định làm tể tướng”. Cô không quên cội nguồn, nhưng tầm mắt và hiểu biết đã khác hẳn.
Lý trí bảo họ nên nghe lời cô, nhưng tình cảm lại mong cô lập gia đình. Giằng co mãi, cuối cùng họ quyết định… mặc kệ. Miễn con gái út vui vẻ là được. Họ cũng đã có tuổi, còn sống thêm mấy chục năm nữa đâu? Lo cho bản thân là chính, hà tất tìm phiền não. Cô đã ba mươi tuổi, lại là nhân tài quốc gia, chẳng lẽ không tự lo được đời mình? Thôi thì bớt lo.
“Nào, cạn ly!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play