Một loạt đầu người rơi xuống đất, máu đen hôi thối dơ bẩn vấy lên giày cô, tanh nồng đến khó chịu.
Tay cầm lưỡi hái của Assath vô thức siết chặt lại, đôi mày nhíu sâu. Thật lòng mà nói, sống đến bây giờ cô đã giết không ít người và sinh vật hình người, thậm chí có nhiều cảnh còn đẫm máu gấp trăm lần — nhưng chưa có lần nào lại khiến cô cảm thấy ghê tởm đến thế.
Chắc là do ảnh hưởng sâu sắc từ “Hắc Sơn Dương” khiến cô có một loại bài xích không thể diễn tả với những sinh vật hình người dị dạng.
Đặc biệt là khi nhìn ra xa, cả con phố đầy rẫy những “người” đang bò trườn, chen chúc như ruồi bọ — mang hình người nhưng chẳng ra hình người, cứ như những khối thịt không ngừng sinh sôi trên cơ thể của Hắc Sơn Dương vậy.
May mà, sau khi chặt đầu thì bọn chúng sẽ biến thành một đống thịt chết, không giống Hắc Sơn Dương — giết mãi không hết, thật phiền toái.
“Bọn chúng đến rồi!”
Jill vừa cảnh báo vừa lập tức quay người, chạy vào căn hộ nối với ban công để tìm vật dụng có thể sử dụng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT