Lúc này đây, chỉ có mỗi Assath là không hiểu được hàm ý sâu xa của câu nói kia.
Cô không hiểu rằng, ngôn ngữ vốn sinh ra để giao tiếp, nhưng trong nền tảng của nó luôn ẩn chứa sự quy thuộc về văn hóa; còn độ thành thạo ngôn ngữ thì ngầm chỉ ra huyết thống và xuất thân.
Cô cũng không hiểu rằng, khác biệt ngôn ngữ nghĩa là khác biệt thể chế, mà đã khác biệt thì tất yếu dẫn đến cạnh tranh kịch liệt.
Cho dù quốc tế luôn hô hào rằng “khoa học không biên giới”, nhưng một câu khẩu hiệu liệu có đủ để xóa nhòa ranh giới giữa các quốc gia? Có đủ để phá vỡ các rào cản kỹ thuật? Có đủ để xây dựng nên một thiên đường chỉ tôn sùng học thuật?
Không thể.
Nếu có thể, thì tại sao cho đến giờ, dù chứng cứ chất cao như núi, cũng chẳng thể chứng minh được rằng Ứng Long chính là vật tổ của nền văn minh Trung Hoa?
Chỉ vì Ứng Long thốt ra một câu tiếng Anh, vậy là mặc nhiên thuộc về “thế giới” sao?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT