Thật là quá mất mặt.
Dụ Thư vẫn duy trì cái tư thế mất mặt này, hai tai đều ửng đỏ, bĩu môi: “Sofa sạch lắm, em, còn dơ.”
Đại khái là thật sự rất ngượng ngùng, cậu giống như một chú chim cút nhỏ, dứt khoát đem mặt vùi vào cánh tay mình, tự kỷ, cũng không thèm nhìn Lục Hành Châu.
Lục Hành Châu nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé này của cậu, trong lòng như bị ai đó dùng kim châm nhẹ vào. Hắn nghĩ đến những lần ăn Tết ở nhà ông nội, gặp phải đám anh em họ hàng, từng đứa một như mấy đứa khùng, nhảy nhót trên sofa.
Dụ Thư bây giờ mới bao tuổi?
Thật là quá mất mặt hu hu hu, Dụ Thư vẫn duy trì tư thế không động đậy kia, trong lòng suy nghĩ một vạn cách để khôi phục hình tượng của mình, ngay sau đó liền cảm thấy người mình nhẹ bỗng, cậu bị bế lên.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play