Gió đêm bên bờ biển thổi tung áo khoác của Dụ Thư, dây kéo lạnh buốt đập vào tay. Dụ Thư hơi mở to mắt một chút, cũng nhìn vào mắt anh trai giống như vậy.
Thật ra vào buổi tối, dù bên ngoài có đèn sáng, cũng khó nhìn rõ, chỉ thấy một màu đen thuần khiết.
Vừa tối lại vừa sáng, như thể muốn nuốt chửng con người ta. Dụ Thư bấy giờ mới hoàn hồn, tránh ánh mắt kia, chớp mắt mấy cái, rồi nhẹ nhàng xoa xoa: “Mắt em mỏi quá.”
Lục Hành Châu buông tay đang bóp cằm cậu ra, nhìn hai nam sinh phía sau đang tách nhau ra. Hắn đứng dậy: “Muốn ở lại thêm một lát không?”
“Muốn muốn muốn!” Dụ Thư cũng đứng dậy theo: “Em còn chưa từng ra bờ biển buổi tối bao giờ.”
Cậu đi phía trước, Lục Hành Châu liền theo sát bên cạnh. Dù bờ biển có đẹp đến đâu thì cũng vẫn là biển, Lục Hành Châu không yên tâm, hai người gần như đi song song. Dụ Thư vừa giẫm lên cát vừa lẩm bẩm: “Em thấy mắt màu xanh rất đẹp, nhưng mà vẫn thích màu đen hơn.”
Bởi vì mắt anh trai là màu đen.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT