Dụ Thư sau khi đưa quà sinh nhật xong quay về phòng, trong lòng vẫn còn đập thình thịch không ngừng. Tấm thiệp đi kèm viết rằng đây là món quà rất được ưa chuộng, tuyệt đối không thể sai. Vì là món đồ mang tính cá nhân, lúc chọn lựa Dụ Thư đã nghĩ: Mỗi lần anh trai dùng đến, nhất định sẽ nhớ đến mình.
Lần đầu tiên tặng loại quà có mang chút tâm tư này, cậu vẫn thấy hơi ngượng ngùng nên không dám đích thân đưa, cũng chẳng biết anh có thích hay không.
Cậu cũng không dám hỏi, chỉ len lén lướt vòng bạn bè của anh trước khi ngủ, nhưng chẳng thấy gì. Cũng nằm trong dự đoán thôi, nên Dụ Thư không đến mức quá thất vọng.
Lục thiếu của Tập đoàn Lục thị, từ nhỏ đến lớn thứ gì mà chưa thấy qua, có thiếu gì tiền đâu. Mấu chốt là tính cách Lục Hành Châu lại không phải kiểu khoa trương, gần như chẳng bao giờ đăng gì cả, số bài viết ít ỏi chỉ toàn là chia sẻ mấy bài viết, trong đó vài cái còn liên quan đến Dụ Thư.
Ví dụ như một lần hồi lớp 9, gần tới kỳ thi cuối cấp, Lục Hành Châu nghỉ ngơi không điều độ, ăn uống cũng qua loa. Hắn vốn không phải kiểu người khiến người khác lo lắng, sức khỏe bản thân hắn hiểu rõ, cũng không bận tâm lắm. Nhưng hơn 10 giờ đêm hôm đó, Dụ Thư gõ cửa phòng, mang tới một chén cháo kê.
Lúc đó là mồng một Tết, Dụ Thư còn chưa giấu được tâm tư, mặt mày đầy vẻ tự hào: “Anh à, em nấu đó! Em tra rồi, cháo kê tốt cho dạ dày. Anh tối nay ăn cơm cũng chẳng được mấy miếng.”
Đó là lần đầu tiên cậu vào bếp nấu cháo. Dù cháo là món cơ bản, nhưng Dụ Thư nấu không hề tệ, còn chu đáo cho thêm vài miếng bí đỏ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play