Không phải là không hiểu, mà là căn bản không lọt được chữ nào vào đầu. Mặt Lục Hành Châu đẹp thế kia, ai giảng mà chẳng mơ hồ.
Dụ Thư nói xong liền hơi chột dạ. Anh trai là người làm việc rất nghiêm túc, đã nghiêm khắc với bản thân thì với người khác lại càng nghiêm khắc hơn. Anh đến để giúp cậu giải quyết vấn đề, vậy mà cậu lại không tập trung nghe, để anh phát hiện, nói không chừng anh sẽ nổi giận.
Lục Hành Châu vẫn giữ nguyên tư thế đó, từ lần đầu gặp Dụ Thư, hắn đã cao hơn hẳn, đến bây giờ vẫn vậy. Dù hiện tại cả hai đã lên cấp ba, hắn chỉ cần vươn tay là như thể có thể ôm trọn Dụ Thư vào lòng.
Một người ngồi, một người đứng. Từ góc độ của Lục Hành Châu, hắn có thể nhìn thấy mái tóc mềm mại của Dụ Thư, cùng ánh mắt né tránh vì chột dạ, trông chẳng khác gì một chú mèo con vừa làm sai chuyện.
Ngón tay đang chống lên lưng ghế của Lục Hành Châu siết lại, cố kiềm nén những ham muốn trong lòng, dời ánh mắt đi chỗ khác, nhìn lên màn hình máy tính. Giọng nói vẫn trầm ổn, bình tĩnh, không hề có chút mất kiên nhẫn nào: “Trước hết xem phần mềm này…”
Dụ Thư nhìn yết hầu anh khẽ chuyển động khi nói, bèn hung hăng véo đùi mình một cái để nhắc nhở bản thân phải nghiêm túc.
Thật ra thao tác cũng không hề phức tạp, phần mềm mà Lục Hành Châu cài đặt đúng là cấp bảo mẫu, chỉ cần có mạng là tự động sao lưu, hoàn toàn không lo mất tài liệu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT