Lục Hành Châu vốn không phải người thích nói những lời dư thừa, chỉ là vì việc có liên quan đến Dụ Thư nên mới mở miệng hỏi một câu như vậy.
Hỏi xong hắn lập tức phản ứng lại, sẽ không có ai khác.
Ánh mắt dừng lại trên bàn tay quấn băng gạc, đáy mắt dần trở nên trầm lặng, hàng mi rũ xuống che đi cảm xúc. Nói một cách nghiêm túc, người có quan hệ huyết thống với Dụ Thư chỉ có Dụ Dạng. Tất cả những gì hắn làm, đều là đúng đắn, hợp lý. Đạo lý đơn giản, rõ ràng, thế nhưng chỉ cần tưởng tượng đến việc sau này Dụ Thư sẽ gọi một người khác là anh.
Nhìn thấy sắc mặt Lục ca ngày càng khó coi, Đỗ Tu Minh cũng bực theo. Cái tên Dụ Dạng này thật sự quá đáng, hôm qua đã lừa Dụ Thư đi, hôm nay lại còn bắt đầu đưa trà sữa. Biết Lục ca cưng chiều em trai, liền giở cái trò này.
"Chỉ là viên đạn bọc đường thôi," Đỗ Tu Minh phẫn nộ nói, “Cho dù hắn có đưa một trăm ly, em trai cũng không thể biến thành người của hắn!”
Lời vừa dứt, Lục Hành Châu đã đứng bật dậy. Hắn xưa nay làm việc luôn trầm ổn, giơ tay nhấc chân đều có chừng mực, chưa từng hoảng loạn. Lần này động tác lại có phần đột ngột, làm Đỗ Tu Minh sợ đến suýt nữa ngã khỏi ghế: “Anh, sao vậy?!”
Không lẽ muốn đi tìm Dụ Dạng đánh nhau? Đỗ Tu Minh căng thẳng theo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT