Về đến nhà phải dỗ dành cậu nhóc.
Đỗ Tu Minh cơ hồ lập tức phản ứng lại Lục Hành Châu đang nói gì. Hắn yêu thương Dụ Thư như bảo bối, hôm nay suýt chút nữa xảy ra chuyện, quả thật không còn tâm tình ra ngoài nữa.
“Được rồi, Lục ca.” Đỗ Tu Minh không dám khuyên thêm, chậm rãi nhận ra điều gì đó quan trọng hơn, quan tâm hỏi: “Dụ Thư bị dọa rồi sao? Phải dỗ dành em ấy thật tốt mới được.”
Nói xong lại mắng: “Hai tên khốn kia thật chẳng ra gì, không dám đối đầu với anh mà đi bắt nạt một đứa nhóc.” Vừa nãy chỉ lo cho Dụ Thư, không đánh cho chúng một trận thật sự khiến cậu ta nghẹn khuất.
Gió chiều tà hơi lạnh, dù đã trút được phần nào, sắc mặt Lục Hành Châu vẫn không khá hơn. Hôm nay không chỉ Dụ Thư bị dọa, từ lần đầu tiên anh mắt đặt trên nhóc con kia đến giờ, hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn, trong lòng hắn không khỏi khó chịu.
Nghĩ đến lúc lên xe, vai của Dụ Thư run rẩy, Lục Hành Châu bước chân nhanh hơn. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản đáp: “Ừ, đi đây.”
Hắn chân dài, bước đi vội vàng, mang theo cả một luồng gió. Đỗ Tu Minh thở dài, lấy điện thoại ra nhắn tin: Thấy Lục ca rồi, hôm nay anh ấy bận việc chính, không đến được.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play