Không biết vì sao, Đỗ Tu Minh luôn cảm thấy sau khi mình nói câu đó, Lục Hành Châu không có vẻ gì là vui.
Cậu ta cảm thấy thật khó nói.
Tuy lớp trưởng bình thường không dễ nổi giận, hơn nữa cậu ta cũng chưa từng thấy lớp trưởng ra tay đánh ai, nhưng vẫn không muốn trở thành người khiến lớp trưởng mất vui.
Lục Hành Châu đặt ngón tay thon dài lên mặt bàn, nhớ đến cảnh hôm qua Dụ Thư bị dính mưa, như một chú mèo nhỏ rúc vào dưới dù của hắn. Đúng là có phần đáng yêu. Nhưng cái cảm giác chiếm hữu đang quấy phá trong lòng hắn lại khiến điều này mang một ý nghĩa khác.
Hắn khẽ hỏi: “Cậu thấy em ấy đáng yêu à?”
Giọng điệu của hắn ngày thường vốn đã không có nhiều cảm xúc, nhưng câu hỏi này nghe lại mang theo một tầng ý nghĩa khác.
Toang rồi!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT