Cậu thật sự rất tò mò. Khi anh trai gọi điện thoại tới, câu đầu tiên liền hỏi cậu đang ở đâu. Chẳng phải là đã bắt trúng cậu sao?
Lục Hành Châu không lập tức trả lời, không biết có phải vừa thi xong chưa kịp xem điện thoại hay không.
Dụ Thư cũng không vội. Đợi ba phút không thấy hồi âm, cậu liền cất điện thoại đi.
Trong bếp, dì giúp việc đang hầm canh, Dụ Thư chạy vào: “Dì, để con giúp dì rửa rau nhé.”
Cậu tuy rằng không cao bằng Lục Hành Châu, nhưng cũng không thấp, đứng cạnh dì còn cao hơn một cái đầu. Rõ ràng phòng bếp không hề chật, nhưng cậu vừa bước vào liền cảm thấy tay chân có chút luống cuống, không biết đặt đâu cho hợp.
“Không cần, không cần.” Dì giúp việc vừa cắt gừng vừa từ chối: “Canh đã hầm trên bếp rồi, thiếu gia về đến nơi là có thể uống ngay. Con mau ra ngoài đi, đừng để ám mùi khói dầu. Ở đây không cần con giúp đâu.”
Hai đứa nhỏ đều do bà nhìn lớn lên, nhất là Dụ Thư. Đến giờ bà vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của cậu vào ngày đầu tiên đến Lục gia.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play