Kể từ khi nhận Dụ Thư về nhà, Lâm Duyệt chưa từng thấy cậu bé khóc khổ sở như vậy.
Dụ Thư rất hiểu chuyện, tuy rằng vì còn nhỏ tuổi, vẫn sẽ khóc nhè, nhưng khi khóc là im lặng, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống, mỗi lần khóc đều rất ngoan.
Có lẽ vì đau lòng, lại thật sự không muốn người khác thêm phiền phức, cho nên mỗi lần khóc đều là lặng lẽ rơi lệ.
Đây là lần đầu tiên Lâm Duyệt nhìn thấy Dụ Thư khóc thành tiếng như vậy.
Cô lập tức luống cuống, cúi người bế Dụ Thư lên: “Ngoan, không phải đã nói không khóc sao?”
"Oa oa oa......" Dụ Thư khóc nức nở, cố gắng nói: “Dì cũng chưa nói anh trai thật sự đi rồi oa oa oa......”
Lâm Duyệt vừa đau lòng vừa buồn cười, lòng đều theo Dụ Thư mà xao xuyến, cô giúp Dụ Thư lau nước mắt, dỗ dành: “Ngoan nào Dụ Bảo, đừng khóc, đừng khóc. Anh trai con mấy ngày nữa sẽ về.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT